Phó Tư Niên vốn biết nấu ăn lại thêm thời gian nửa năm trực ban ở bếp ăn quân đội nên đừng nói mấy món gia đình đơn giản, ngay cả nhào bột làm bánh bao, bánh màn thầu hay bánh cuộn hoa anh cũng làm ngon ơ.
Sau này Giang Đường mới từ từ phát hiện ra, cô không chỉ vớ được ông chồng quân nhân tám múi cực phẩm mà còn đảm đang tháo vát, lên được phòng khách xuống được nhà bếp, trong ngoài đều lo chu toàn.
Còn chuyện trên giường... khỏi phải bàn, đúng là thiên phú dị bẩm~
Bữa tối hôm đó, một nồi thịt thỏ kho tàu thơm nức mũi khiến Giang Đường và hai đứa trẻ ăn đến bóng nhẫy cả miệng, nhìn đống xương thỏ mà vẫn còn thòm thèm.
Triều Triều chủ động năn nỉ: "Bố ơi, bao giờ bố lại đi bắt thỏ nữa ạ? Con cũng muốn đi, con đi bắt thỏ cùng bố về cho mẹ và em ăn."
Nếu hồi ở nhà họ Giang cậu bé biết bắt thỏ thì mẹ và em gái đã không phải chịu đói rồi.
Trong đôi mắt đen láy của Triều Triều ánh lên sự khao khát mãnh liệt với món thịt thỏ ngon lành.
Nguyệt Nguyệt nghe anh trai đòi đi bắt thỏ cũng nhao nhao theo: "Nguyệt Nguyệt cũng muốn đi cũng muốn đi nữa!"
Cô con gái nhỏ giơ tay cao tít, cố gắng tranh thủ sự đồng ý của bố.
Lần đầu tiên được hai con quấn quýt nhiệt tình thế này, Phó Tư Niên cúi người xuống dịu dàng nói:
"Đợi bố được nghỉ phép sẽ dẫn các con đi bắt thỏ. Nhưng các con nhớ tuyệt đối không được tự ý ra ngoài nhé, trong rừng gần đây có khu vực diễn tập quân sự nguy hiểm lắm, không được tùy tiện lên núi, nhớ chưa nào?"
"Bố ơi, Nguyệt Nguyệt đâu có ngốc nghếch thế đâu, ra ngoài phải đi cùng người lớn, Nguyệt Nguyệt biết thừa ạ."
Cô con gái nhỏ lè lưỡi trêu bố, vẻ mặt tinh nghịch đáng yêu khiến Phó Tư Niên bị "bật" lại mà chẳng giận nổi.
Nếu nói thịt thỏ là món quà Phó Tư Niên dành cho Giang Đường thì sau bữa cơm tối, những món đồ chơi anh lấy ra chính là quà dành cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt.
Anh chuẩn bị một chiếc ô tô đồ chơi và một cái trống bỏi.
Phó Tư Niên nói: "Cái này cho Triều Triều, cái này cho Nguyệt Nguyệt. Hai món đồ này bố mua từ nửa năm trước rồi, định gửi về cho các con nhưng mãi không có dịp, cứ để ở văn phòng suốt, giờ bố mới tận tay đưa cho các con được."
Ô tô đồ chơi tặng cho Triều Triều, con trai đứa nào chả thích ô tô.
Trống bỏi tặng cho Nguyệt Nguyệt, khi lắc tay cầm, hai hạt gỗ buộc dây đỏ sẽ gõ vào mặt trống tạo ra tiếng "tung tung tung" rất vui tai, Nguyệt Nguyệt lại thích hát hò nên trống bỏi có thể dùng làm nhạc cụ đệm.
Phó Tư Niên chuẩn bị quà rất có tâm, toàn chọn những thứ trẻ con thích mê.
Hơn nữa anh đã giữ chúng suốt nửa năm trời, chứng tỏ năm năm qua anh chưa bao giờ quên vợ con.
"Cảm ơn bố ạ!"
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đồng thanh cảm ơn, nhìn nhau cười rồi sà vào lòng Giang Đường cùng chơi đùa.
Khung cảnh thật ấm áp biết bao.
Nhưng mà...
Chơi được một lúc, Nguyệt Nguyệt bắt đầu chán cái trống bỏi trên tay, tiếng "tung tung tung" nghe mãi cũng nhàm, đôi mắt long lanh của cô bé chuyển hướng sang chiếc ô tô trên tay anh trai.
Triều Triều đang cho ô tô chạy dọc mép bàn trà, trông như đang biểu diễn màn đua xe tốc độ cao.
Giờ đây Triều Triều đã được đi tàu hỏa lại còn được ngồi xe Jeep quân dụng do bố lái nên cậu bé mê tít những chiếc xe to lớn oai phong, chơi mãi không chán.
Nguyệt Nguyệt chống cằm hỏi:
"Anh ơi, ô tô chơi vui không ạ?"
"Anh ơi, bánh xe quay tít thò lò nhanh ghê."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!