Chương 3: Song sinh long phượng, những đứa trẻ hoang không cha không mẹ

Lương Khai Lai cũng chỉ dám thầm trêu chọc Phó Tư Niên trong lòng chứ trước mặt anh thì nửa lời cũng chẳng dám hó hé.

Cậu đứng nghiêm chào theo điều lệnh rồi cung kính nói: "Đoàn trưởng Phó, vết thương của anh..."

Nhắc đến vết thương thì ánh mắt cả hai cùng đổ dồn về phía cánh tay phải của Phó Tư Niên. Một dòng máu đỏ thẫm đang chậm rãi chảy xuống dọc theo cánh tay rồi thấm qua cổ tay áo bị bàn tay anh siết chặt lại.

Anh trầm giọng và ngay cả lông mày cũng không nhíu lấy một cái: "Không sao. Bên phía tội phạm thế nào rồi?"

"Báo cáo! Đoàn trưởng Phó, tội phạm đã được bàn giao thành công và không để lộ bất kỳ tin tức nào. Vừa rồi tôi còn phối hợp với công an đường sắt bắt giữ hai kẻ buôn người." Lương Khai Lai đáp.

Lần này Phó Tư Niên và Lương Khai Lai rời quân ngũ là để thực hiện nhiệm vụ bí mật đặc biệt nhằm bắt giữ một tội phạm quan trọng đồng thời thu thập tình báo cơ mật.

Vì nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm nên trước khi xuất phát thì đơn vị đã đặc biệt cấp phát cho họ những trang bị bí mật, chẳng hạn như viên thuốc giải mà Phó Tư Niên vừa cho Giang Đường uống chính là một phần trong số đó.

Nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi nhưng mức độ hung hiểm lại vượt xa dự tính, Phó Tư Niên bị thương trong quá trình thực hiện nhiệm vụ khi viên đạn xuyên qua xương bả vai và suýt chút nữa là phế bỏ cánh tay anh.

Cũng may anh phúc lớn mạng lớn nên giữ được tay, chỉ là vết thương có phần nghiêm trọng.

Phó Tư Niên vào nhà vệ sinh vốn để băng bó lại vết thương nhưng không ngờ Giang Đường lại bất ngờ lao vào rồi còn cọ tới cọ lui trong lòng và trên vai anh.

Đúng là vừa ngọt ngào lại vừa giày vò.

Chính vào lúc đó vết thương của Phó Tư Niên bị rách ra chảy máu, thế nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn không hề đẩy Giang Đường ra.

Nói xong chính sự, Lương Khai Lai bỗng ghé sát vào Phó Tư Niên rồi hạ giọng thì thầm:

"Đoàn trưởng Phó, tôi nghe nói chị dâu là người ở đây. Anh đã năm năm không về rồi, không tranh thủ cơ hội này đi thăm sao?"

Phó Tư Niên không đáp lời mà chỉ xoay người bước xuống tàu hỏa.

Trong lòng anh đã có câu trả lời, bởi vì... anh đã gặp rồi.

Giang Đường... cô dường như đã khác so với năm năm trước.

Phó Tư Niên nhớ lại lời Giang Đường vừa nói: "Chồng tôi cũng là một quân nhân, tình cảm chúng tôi rất hòa thuận, vợ chồng ân ái".

Đó thực sự là lời thật lòng của cô sao?

Trong năm năm qua, người liên tục viết thư đòi ly hôn với anh chẳng phải là cô hay sao?

Nghĩ đến đây, đôi mày kiếm của Phó Tư Niên nhíu chặt lại, vẻ mặt tuấn tú toát lên sự uy nghiêm sắc bén còn phiền muộn hơn cả cơn đau từ vết thương mang lại.

Trong lòng bàn tay dính máu đang nắm chặt vẫn còn lưu lại xúc cảm mềm mại từ người Giang Đường cùng mùi hương ngọt ngào thoang thoảng.

Ban nãy không chỉ ôm eo mà anh còn nắm cả tay cô.

Lương Khai Lai thấy Phó Tư Niên rảo bước ngày càng nhanh liền vội vàng đuổi theo:

"Đoàn trưởng Phó, chúng ta đang đi đâu đây?"

"Hai kẻ buôn người kia đâu? Bằng chứng phạm tội của chúng đang nằm trong tay tôi nên tôi muốn đích thân thẩm vấn!" Phó Tư Niên trầm giọng, từng lời thốt ra nặng nề mang theo mùi máu tanh lạnh lẽo.

Nghĩ đến những gì Giang Đường gặp phải hôm nay, nếu không gặp được anh thì một cô gái yếu đuối như cô biết phải làm sao?

Bàn tay đang buông thõng của Phó Tư Niên siết chặt thành nắm đấm.

Lúc rời đi Giang Đường bảo với Phó Tư Niên là cô có việc gấp, đó hoàn toàn không phải lời nói gió bay mà là việc gấp thật sự!

Cô vừa thay đổi vận mệnh của nguyên chủ nhưng nguyên chủ vẫn còn hai đứa con. Nếu nguyên chủ có thể bị bán đi đổi tiền thì hai đứa trẻ kia liệu có bị bán nốt hay không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!