Đêm khuya, bầu không khí trong phòng trở nên ám muội và kiều diễm, dường như có ngọn lửa đang âm ỉ cháy, tỏa ra sự cuồng nhiệt nóng bỏng.
Phó Tư Niên hôn sâu Giang Đường sau đó xoay người đè cô xuống chiếc giường đôi vừa được dọn dẹp sạch sẽ khiến chồng chăn xếp trên giường cũng khẽ rung rinh.
Giang Đường nằm ngửa, ngước mắt nhìn người đàn ông đang đè lên mình, đôi môi nóng hổi khẽ hé mở, th* d*c từng hơi gấp gáp.
Tim cô đập loạn nhịp thình thịch, tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
"Phó... Tư Niên... đợi đã... nhanh quá rồi..."
Mọi chuyện diễn ra quá đỗi tự nhiên, rõ ràng người thèm muốn cơ thể anh trước là cô nhưng khi sắp "lâm trận" thật sự, Giang Đường lại thấy trong lòng bồn chồn, thấp thỏm không yên.
Có phải hai người nên dành thêm vài ngày để tìm hiểu nhau đã không?
Khuôn mặt Giang Đường đỏ bừng, ánh mắt mơ màng. Nhìn thấy Phó Tư Niên ngồi dậy cởi phăng chiếc áo sơ mi, động tác dứt khoát mạnh mẽ như mãnh hổ, đồng tử cô khẽ co lại vì rung động.
Rõ ràng mới giây trước còn do dự bảo nhanh quá, giây sau đã lại điên cuồng cảm thấy mình có thể "chấp nhận" được rồi.
Phó Tư Niên lại cúi xuống, chống tay hai bên tai Giang Đường.
Củi khô lửa bốc, chỉ cần một mồi lửa là bùng cháy.
Giang Đường nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận tất cả thì bỗng nghe thấy tiếng gió rít ù ù bên tai, tiếp đó là tiếng "rắc" như tiếng gỗ gãy.
Điều này khiến cô giật mình cảnh giác, linh cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Ngược lại, Phó Tư Niên
- người vốn dĩ phải cảnh giác nhất
- lúc này đang chìm đắm trong d*c v*ng nên hoàn toàn không để ý đến những động tĩnh khác trong phòng.
"Phó Tư Niên, đợi đã, dừng lại! Dừng lại ngay!"
Giang Đường vỗ vỗ vào ngực Phó Tư Niên, nhắc nhở anh dừng lại.
Nhưng người đàn ông chẳng những không dừng lại mà còn ôm cô chặt hơn, bàn tay v**t v* ngày càng táo bạo.
Đúng lúc này: "xoảng" một tiếng
- đó là tiếng kính vỡ.
Tiếp theo là tiếng "rầm"
- đó là tiếng cửa sổ rơi xuống đất.
Tiếng động bất ngờ khiến cả hai người trên giường bừng tỉnh.
Giang Đường và Phó Tư Niên cùng ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng nhìn những mảnh cửa sổ rơi lả tả dưới đất và bầu trời đen kịt bên ngoài.
Gió lạnh đêm khuya ùa vào, thổi thốc vào cơ thể đang nóng hừng hực của cả hai.
Giang Đường vừa gội đầu xong lại ăn mặc phong phanh, quần áo xộc xệch nên rùng mình ớn lạnh.
Phó Tư Niên vội vàng bế Giang Đường đứng dậy, vớ lấy áo khoác của mình ném cho cô sau đó nhanh chóng mặc lại chiếc sơ mi vừa cởi.
Anh khẽ dặn: "Em cẩn thận kẻo lạnh, dưới đất có mảnh kính vỡ đấy, đừng đi lại lung tung."
Vừa dặn vợ đừng đi lại, Phó Tư Niên lại tự mình bước về phía cửa sổ. Cái nhà tập thể rách nát này, sớm không hỏng muộn không hỏng, cứ nhè đúng cái đêm vợ con anh đến mà dở chứng liên tục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!