Khi Giang Đường từ nhà tắm bước ra thì Phó Tư Niên đã dỗ con ngủ xong, anh cũng đã tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ.
Trong nhà chỉ có vài chỗ lấy nước, Giang Đường chiếm mất nhà tắm nên chắc chắn Phó Tư Niên phải ra giếng ngoài sân tắm.
Nước giếng đêm khuya lạnh buốt xương nhưng với đàn ông thì chẳng thấm vào đâu. Dòng nước lạnh dội xuống người ngược lại còn giúp anh tỉnh táo hơn, dập tắt ngọn lửa tà dục bùng lên trong người khi nghe tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ phòng tắm nơi Giang Đường đang ở bên trong.
Hai vợ chồng son tắm rửa sạch sẽ xong, người trước người sau bước vào phòng ngủ và rồi cả hai cùng sững sờ.
Trên người Giang Đường vẫn còn vương vấn hơi nước ấm áp ẩm ướt, làn da trắng nõn bị nước nóng hun cho ửng hồng, trông hệt như chiếc bánh bao trắng vừa ra lò, mềm mại và thơm ngọt vô cùng.
Không còn lớp nhọ nồi che giấu, cô càng trở nên trắng trẻo, giống như một quả trứng gà bóc vỏ.
Cô mặc một chiếc áo hoa nhí cổ tròn màu trắng, quần dài mỏng mềm mại làm tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp. Cổ áo để lộ bờ vai mảnh mai và chiếc cổ cao trắng ngần như thiên nga.
Phó Tư Niên nhớ lại từng thấy một bức ảnh thời thiếu nữ của Giang Đường ở nhà cô. Trong ảnh, cô mặc váy ba lê bồng bềnh, kiễng chân múa uyển chuyển.
Cha mẹ Giang Đường dồn rất nhiều tâm huyết nuôi dạy con gái từ múa ba lê, khiêu vũ giao tiếp, múa hiện đại đến đàn piano, violin, cello, cô đều được học từ nhỏ.
Hơn nữa thể chất Giang Đường rất tốt, mảnh mai mềm mại nhưng vẫn có da có thịt, đôi chân thẳng tắp, tay dài quá háng, đúng chuẩn sinh ra để múa.
Nguyên chủ tuy lười biếng ham ăn, tham phú phụ bần nhưng lại rất đam mê những gì mình thích. Dù kết hôn năm năm, ngoài lúc bầu bí sinh con thì cô chưa bao giờ bỏ bê việc tập múa, chẳng trách nhà họ Giang vẫn giữ lại máy hát và nhiều đĩa than nước ngoài như vậy.
Kể từ giây phút Giang Đường đẩy cửa bước vào, đôi mắt đen thẫm của Phó Tư Niên dán chặt vào người cô không rời.
Hiệu quả của gáo nước lạnh ban nãy tan biến sạch sành sanh, ngọn lửa d*c v*ng vừa tắt lại bùng lên dữ dội, thậm chí còn cháy mạnh hơn và có dấu hiệu mất kiểm soát.
Người phụ nữ da trắng mặt xinh, thân hình mềm mại quyến rũ này lại chính là vợ anh!
Phó Tư Niên à, mày vớ bở thật rồi!
Trong lúc Phó Tư Niên ngắm nhìn Giang Đường thì cô cũng đang ngắm nhìn anh.
Bộ đội có quy định về đầu tóc, tất cả đều phải cắt đầu đinh ngắn ngủn. Kiểu tóc này không che được khuyết điểm nào, phô bày toàn bộ khuôn mặt nên là thử thách cực lớn đối với nhan sắc đàn ông.
Thế nhưng khuôn mặt tuấn tú sắc sảo của Phó Tư Niên lại càng thêm nổi bật nhờ kiểu tóc này, ngũ quan ưu tú đến mức Giang Đường bỗng nhớ đến câu nói trendy trên mạng: Muốn trượt cầu trượt trên sống mũi của anh quá đi.
Đặc biệt là anh vừa tắm xong, mái tóc còn ướt nước trông ướt át gợi cảm vô cùng, tạo nên vẻ mông lung đầy ám muội.
Nhan sắc nam tính này... quá sức quyến rũ rồi.
Anh chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi quân phục màu trắng. Lúc Giang Đường mới vào, có lẽ anh đang xử lý vết thương nên cúc áo chưa cài để phanh ngực lộ ra một bên vai.
Nghe tiếng mở cửa, anh mới vội vàng kéo áo lên và cài tạm cúc lại.
Giang Đường tiếc hùi hụi vì không kịp nhìn thấy cơ bụng của anh.
Đôi vợ chồng son không hẹn mà gặp cùng nổi máu háo sắc, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng nhưng ánh mắt nhìn nhau nóng bỏng như lửa đốt.
Giang Đường vừa lau tóc vừa thầm mắng bản thân mê trai trong lòng rồi từ từ tiến lại gần Phó Tư Niên.
Cô cất tiếng gọi: "Phó Tư Niên..."
Cùng lúc đó, anh cũng khàn giọng gọi: "Giang Đường..."
Hay thật, vợ chồng tâm đầu ý hợp gớm, nói cũng đồng thanh.
Phó Tư Niên trầm giọng: "Em nói trước đi."
Giang Đường ngồi xuống bên cạnh Phó Tư Niên trên mép giường, sau lưng là chồng chăn màn gấp gọn gàng vuông vức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!