Chương 2: Đồng chí quân nhân, tôi đã kết hôn

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Đường không ngừng ửng đỏ còn tầm nhìn thì mờ mịt như bị phủ một lớp sương khiến cô gần như chẳng thể nhìn rõ ngũ quan của người đàn ông.

Cô chỉ lờ mờ nhận ra những đường nét thâm trầm cứng rắn cùng vẻ anh khí bức người lại thêm bộ quân phục trên người càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn như tùng bách với bờ vai rộng và vòng eo thon rắn rỏi.

Quả là một quân nhân anh tuấn nhưng khí chất tỏa ra từ người anh lại có phần lạnh lùng nên trông có vẻ khó gần.

Mặc kệ, cứ chọn anh ta đi!

Để tránh bị bọn buôn người bắt về giày vò nên Giang Đường đã dùng chút sức lực cuối cùng lao về phía người đàn ông kia.

"Đồng chí quân nhân, làm ơn, cứu..."

Giang Đường không hề hay biết rằng hơi thở mình đang dồn dập và giọng nói thì trong trẻo mềm mại lại thêm âm cuối nũng nịu như có móc câu đang khẽ cào vào tim người nghe.

Ban đầu cô chỉ định tìm người đàn ông mặc quân phục này để cầu cứu nhưng chẳng hiểu sao một người đàn ông cao lớn lực lưỡng như vậy lại bị cô đẩy nhẹ một cái đã lọt thỏm vào bên trong nhà vệ sinh.

Người đàn ông mặc quân phục dùng đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm Giang Đường đang "tự hiến thân", anh cảm nhận được sự mềm mại bất ngờ áp sát vào lồng ngực mình rồi lại nghe thấy những lời nói như tiếng r*n r* của cô khiến bản thân bất giác lùi lại một bước.

"Rầm" một tiếng, cửa nhà vệ sinh đã đóng sầm lại.

Nghe thấy tiếng đóng cửa thì Giang Đường mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng nhưng cơ thể lại càng thêm bủn rủn nên vô thức dựa hẳn vào vai người đàn ông, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở để th* d*c từng hơi nhỏ.

Cả người cô không tự chủ được mà nép sát vào người anh, hơi thở nóng rực phả vào cổ cùng cổ áo quân phục của đối phương nhưng cô lại hoàn toàn không hay biết gì.

Nóng... nóng quá...

Dược tính của thuốc đã bắt đầu xâm chiếm và ăn mòn ý thức của Giang Đường.

Người đàn ông bị cô đẩy vào đứng sững như trời trồng, cứng đờ tại chỗ không nhúc nhích nhưng cũng không hề đẩy cô ra.

Chỉ là khi Giang Đường rơi vào trạng thái mê man với khuôn mặt nhỏ đỏ bừng và ánh mắt loạn nhịp thì người đàn ông mặc quân phục lại nhìn cô bằng một ánh mắt thâm trầm khó tả.

Trong không gian chật hẹp ấy, bầu không khí ám muội bỗng chốc bùng lên.

Giang Đường chẳng hề hay biết gì về phản ứng của người đàn ông mà ngược lại trong cơn hỗn loạn thì cô loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ vọng lại từ toa tàu.

"Con ranh kia đâu rồi? Sao lại không thấy nữa?"

"Cửa toa trước có người chặn nên tao không thấy nó xuống xe, chắc chắn nó vẫn còn ở trên tàu!"

"Con ranh chết tiệt đó dám tát nước nóng vào tao lại còn dám cướp tiền của tao! Nhất định phải tìm cho ra nó!"

"Nó uống thuốc của tao rồi thì chắc chắn không chạy xa được đâu! Tìm đi, mau tìm đi!"

Giọng người phụ nữ trung niên vang lên còn chói tai và giận dữ hơn lúc nãy, khuôn mặt mụ ta méo mó đến mức nghiến răng nghiến lợi vì hận không thể xé nát mặt Giang Đường.

Người đàn ông mặc quân phục nhanh chóng bắt được thông tin mấu chốt trong cuộc hội thoại đó.

Thuốc?

Anh nắm lấy cổ tay Giang Đường khi bàn tay cô đang suýt soát luồn vào trong áo sơ mi của anh, đầu ngón tay cô vừa chạm vào lồng ngực rắn chắc thì đã bị anh giữ chặt lại.

"Cô bị bỏ thuốc à?"

"Là bọn... bọn buôn người... cứu mạng... cứu tôi với..."

Giang Đường cố gắng duy trì chút ý thức cuối cùng nhưng cảm giác nóng ran như thủy triều dâng trong cơ thể đang dần mất kiểm soát.

Dù tay bị giữ chặt nhưng cô vẫn có thể dùng cơ thể mình quấn chặt lấy người đàn ông mặc quân phục, càng lúc càng chặt hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!