Lâm Hướng Đông có đầu óc kinh doanh nhạy bén và khả năng hành động tuyệt vời, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã đưa trạm thu mua phế liệu đi vào hoạt động trơn tru, làm ăn phát đạt.
Cậu ta còn phát hiện ra một con đường làm giàu khác: sự chênh lệch giá trị phế liệu giữa huyện lẻ và thành phố lớn.
Ở thành phố lớn có nhiều xe đạp hỏng, đài radio cũ... thu mua giá rẻ bèo, về mông má lại, thay vài linh kiện là như mới.
Mang những món đồ secondhand này về huyện bán, khối người tranh nhau mua với giá cao.
Buôn qua bán lại, ăn chênh lệch cũng đủ ấm.
Ngược lại, ở huyện lẻ, nhất là các vùng quê, hay có những món đồ cũ kỹ, bình gốm, bàn ghế gỗ lim... người thành phố lại rất chuộng, mang lên đó bán được giá hời.
Thế là Lâm Hướng Đông chạy đi chạy lại như con thoi giữa hai nơi, bận tối mắt tối mũi.
Thấy Giang Đường nhìn bộ quần áo của mình, Lâm Hướng Đông sờ sờ cổ áo vest mới tinh, ngượng ngùng: "Tôi vừa ở thành phố về, làm ăn với người ta phải ăn mặc thế này mới ra dáng, chứ thực ra mặc bộ này gò bó lắm, tôi chả quen."
Giang Đường khen: "Bộ vest này hợp với cậu lắm, trông bảnh bao hẳn."
"Thật á?" Được khen, mắt Lâm Hướng Đông sáng lên, vẻ tự tin trở lại, cậu ta hào hứng kể: "... Cái hộp trang điểm cũ mình thu mua lần trước ở dưới quê ấy là đồ thật! Đồ cổ thời Thanh đấy! Hôm nay tôi lên thành phố chốt đơn, bán được chừng này."
Lâm Hướng Đông giơ năm ngón tay lên trước mặt Giang Đường.
Năm nghìn.
Lúc mua ở quê chỉ mất năm mươi đồng.
Hồi đó cậu ta còn chê đắt, cái hộp gỗ mục mà đòi năm chục, năm hào cậu ta còn chả thèm.
Nhưng Giang Đường bảo là đồ tốt, cứ mua đi, cậu ta mới bấm bụng trả tiền.
Đi theo Giang Đường lâu nay, Lâm Hướng Đông tin tưởng tuyệt đối vào mắt nhìn của cô, cô bảo tốt là tốt, chưa bao giờ sai.
Lần này cũng thế.
Cái hộp đó mang lên thành phố bày được bảy ngày thì có một bà cụ nhìn trúng, mê mẩn mua ngay với giá năm nghìn.
Lâm Hướng Đông móc túi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Giang Đường: "Đồng chí Giang, tiền bán cái hộp với doanh thu tháng này của cửa hàng đều ở trong này cả, cô xem đi."
Giang Đường đã xem qua sổ sách, liếc nhìn con số trong sổ tiết kiệm, xác nhận không sai rồi cất đi.
Giờ làm ăn lớn, dòng tiền ra vào nhiều, không thể dùng tiền mặt mãi được, dùng sổ tiết kiệm tiện hơn.
Lần này gặp Lâm Hướng Đông không chỉ để lấy tiền, Giang Đường còn nhờ cậu ta một việc.
"Hướng Đông, đồ tôi nhờ cậu mua có chưa?"
"Có rồi, có rồi." Lâm Hướng Đông gật đầu lia lịa: "Đồng chí Giang yên tâm, việc cô giao tôi sao dám quên. Tôi vào cửa hàng bách hóa lớn nhất thành phố mua đủ cả rồi, sắm tết không thiếu thứ gì, cả cái đàn điện tử cô dặn nữa."
Nhắc đến đàn điện tử, Lâm Hướng Đông cười tít mắt.
"Trước giờ tôi chả biết đàn điện tử là cái gì, lần này được mở mang tầm mắt rồi, đúng là đồ xịn. Tôi mua hai cái, một cái cho nhà cô, một cái cho em gái tôi chơi."
Lâm Hướng Đông giờ là ông chủ nhỏ, tiền nong rủng rỉnh, đời sống gia đình cũng lên hương, các em được ăn ngon mặc đẹp, đến món đồ chơi xa xỉ như đàn điện tử cũng mua được.
Cậu ta là người biết ơn, hiểu rằng có được ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ ban đầu của Giang Đường nên càng trân trọng cô hơn.
Lâm Hướng Đông nói tiếp: "Đồ đạc nhiều quá, lát nữa ăn xong tôi chở đến khu tập thể cho cô nhé."
"Được, thế thì phiền cậu quá. Ăn đi, ăn nhiều vào, hôm nay tôi mời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!