Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?!

Chiều hôm đó, con tàu xuyên qua hơn nửa đất nước Trung Hoa cuối cùng cũng đến ga cuối cùng ở Tây Nam.

Khác với những hành khách tay xách nách mang, Giang Đường chỉ mang theo một tay nải nhỏ và hai đứa con.

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngồi tàu lâu nên ê ẩm cả người, vừa nghe được xuống tàu là hai đứa trẻ đã đứng chầu chực ở cửa lên xuống cùng Giang Đường, nôn nóng muốn xuống ngay.

Giang Đường dặn dò kỹ lưỡng thêm lần nữa: "Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con nhớ phải nắm chặt tay mẹ nhé, sân ga đông người lắm, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được buông tay đâu đấy."

"Mẹ yên tâm đi, chúng con không buông tay mẹ đâu."

Khó khăn lắm mới nắm được tay mẹ mà~

Chẳng bao lâu sau, ba mẹ con đã hòa vào dòng người tấp nập trên sân ga.

Điểm đến cuối cùng của Giang Đường là đơn vị 765 thuộc quân khu Tây Nam nhưng cụ thể đơn vị nằm ở đâu thì cô chịu chết, chắc chắn lát nữa phải bắt xe đi tiếp.

Cô đã tính sẵn kế hoạch, xuống tàu sẽ tìm cảnh sát đường sắt ở sân ga, đưa thư giới thiệu, chứng minh thư và đặc biệt là giấy đăng ký kết hôn ra nhờ họ liên hệ với đơn vị cử xe đến đón.

Giang Đường đang định đi về phía văn phòng công an nhà ga thì bất ngờ nhìn thấy mấy người đàn ông mặc quân phục đứng trên sân ga.

Trong đó có một người đàn ông lớn tuổi tóc đã điểm bạc, khí chất uy nghiêm của bậc bề trên, chắc là thủ trưởng quân đội.

Bên cạnh còn có mấy cậu lính trẻ đứng nghiêm trang, trông giống lính cần vụ hoặc cảnh vệ, mặc quân phục thẳng thớm rất oai vệ.

Thế này thì khỏi cần gọi điện thoại, cứ trực tiếp hỏi người ta là xong.

Giang Đường dắt tay hai con đi về phía một cậu lính cảnh vệ trẻ tuổi.

"Đồng chí ơi, chào cậu..."

Cùng lúc đó.

Ở toa xe cách đó không xa, Phó Tư Niên và Lương Khai Lai cũng sải bước xuống tàu.

Lương Khai Lai vẫn lải nhải không ngừng: "Đoàn trưởng Phó, anh đừng lo lắng quá, chị dâu phúc lớn mạng lớn chắc chắn không sao đâu. Lát nữa anh gọi điện về nhà xem sao, biết đâu tìm thấy người rồi. Bên công an họ cũng đang giúp tìm kiếm mà..."

Phó Tư Niên liếc thấy thủ trưởng Hạ đang đứng ở sân ga, anh ra hiệu cho Lương Khai Lai im miệng. Hai người chỉnh đốn trang phục rồi rảo bước nhanh về phía thủ trưởng Hạ.

Vừa đến gần, cả hai đồng loạt giơ tay chào theo điều lệnh quân đội dõng dạc.

"Thủ trưởng Hạ, Phó Tư Niên

- Đoàn trưởng đoàn 3, không phụ sứ mệnh, hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, xin báo cáo!"

"Thủ trưởng Hạ, Lương Khai Lai

- Đại đội trưởng đại đội 5, không phụ sứ mệnh, hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, xin báo cáo!"

Xen lẫn trong tiếng báo cáo vang dội là một giọng nói mềm mại dịu dàng đang cất lên.

"Đồng chí ơi, chào cậu, đây là thư giới thiệu và giấy tờ tùy thân của tôi, tôi đến quân khu theo quân, tôi muốn tìm chồng tôi là Phó Tư Niên."

Phó Tư Niên?!

Cùng một cái tên nhưng lại được thốt ra từ miệng hai người khác nhau cùng một lúc.

Rõ ràng hai người đang đứng ở hai bên trái phải trên cùng một sân ga, nghe thấy giọng nói không thuộc về mình bên tai liền quay sang nhìn đối phương.

Giang Đường nhìn thấy Phó Tư Niên... người đàn ông lạ mặt mà cô suýt cưỡng hôn trên tàu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!