"Chú ơi, chú mặc quân phục, có phải chú là bộ đội không ạ?" Triều Triều nghiêm túc hỏi, đôi mắt đen láy sáng ngời chăm chú nhìn vào ngôi sao năm cánh trên vai áo Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên gật đầu: "Đúng rồi, chú là bộ đội."
Triều Triều nói tiếp: "Mẹ cháu bảo các chú bộ đội là những người đáng yêu nhất cũng là những người giỏi nhất. Các chú không chỉ bảo vệ mọi người mà còn bắt hết kẻ xấu nữa. Có đúng thế không chú?"
Phó Tư Niên nghe Triều Triều nói chuyện đã nhận ra đây là một đứa trẻ cực kỳ thông minh, nếu không có chuyện gì thì thằng bé sẽ không vô cớ nói những lời này.
Anh cúi người xuống gần Triều Triều hỏi: "Cháu bé, cháu gặp phải người xấu à?"
"Vâng ạ, trên tàu có người xấu." Triều Triều ngẩng đầu chỉ tay về phía mụ béo ở toa xe khác, nói rành rọt từng chữ: "Chú ơi, bà thím kia là kẻ buôn người đấy ạ, chú mau bắt bà ta lại đi, đừng để người khác bị lừa nữa."
Lại là buôn người?
Phó Tư Niên vừa nghe đến hai chữ "buôn người" là thấy đau đầu.
Lương Khai Lai bước tới, nhìn Phó Tư Niên rồi lại nhìn đứa bé lạ mặt, càng nhìn càng thấy giống.
Cậu tò mò hỏi: "Cháu bé, sao cháu biết bà thím kia là buôn người?"
"Mẹ cháu bảo rồi, kẻ buôn người thích làm quen với người lạ nhất lại còn hay cho đồ ăn sau đó nhiệt tình giới thiệu việc làm nữa."
Triều Triều xòe ba ngón tay ra đếm:
"Một hai ba... Bà thím kia có đủ cả ba điểm này. Lúc trước bà ta định lừa mẹ cháu nhưng bị mẹ cháu vạch trần nên mới bỏ đi đấy ạ."
Lương Khai Lai kinh ngạc, đứa bé này nói năng đâu ra đấy, không biết người mẹ thế nào mà dạy được đứa con thông minh đến vậy.
Nghe Triều Triều nói xong, Phó Tư Niên ngước mắt nhìn về phía toa xe bên kia, nơi mụ béo đang bị Triều Triều chỉ điểm.
Mụ béo đang nắm tay cô gái trẻ, miệng liến thoắng: "Cô em cứ yên tâm, xuống tàu cứ đi theo thím, chúng ta ngủ lại nhà khách ở ga tàu một đêm, hôm sau thím đưa cô em đến bưu điện nhận việc. Cô em xinh xắn thế này, người ta tranh nhau nhận ấy chứ..."
Đang nói dở, mụ béo bỗng cảm thấy sống lưng ớn lạnh như có ai đang nhìn mình chằm chằm.
Ngẩng đầu lên, mụ chạm phải ánh mắt đen ngòm lạnh lẽo đang găm chặt vào mình.
Ối giời đất ơi!
Là bộ đội!
Phó Tư Niên còn đang quan sát mụ béo thì mụ ta vừa thấy anh và Lương Khai Lai đã giật bắn mình, vơ vội tay nải co cẳng bỏ chạy, chẳng còn màng đến chuyện lừa người nữa.
Nhìn bộ dạng lấm lét kia là biết có tật giật mình.
"Lương Khai Lai, đuổi theo! Đừng để bà ta chạy thoát!"
Phó Tư Niên và Lương Khai Lai cùng lao về phía mụ béo. Hai người đàn ông cao lớn di chuyển cực nhanh qua lối đi chật hẹp trên tàu, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp mụ ta.
Chỉ trong nháy mắt, Phó Tư Niên chạy trước đã tóm gọn được mụ béo.
"Đoàn trưởng Phó, cẩn thận vai của anh để tôi!"
Lương Khai Lai vội vàng tiếp quản mụ buôn người đang giãy giụa kịch liệt từ tay Phó Tư Niên, bẻ quặt tay mụ ra sau lưng khống chế chặt cứng.
Đến nước này mà mụ béo vẫn còn già mồm gào lên: "Các người làm cái gì thế hả? Sao tự dưng lại bắt tôi! Tôi có làm gì đâu mà bắt!"
"Hừ, không làm gì sai sao phải bỏ chạy? Chút mánh khóe vặt vãnh của bà đến đứa trẻ con nó còn nhìn thấu! Khôn hồn thì thành khẩn khai báo, lát nữa tôi giao bà cho cảnh sát trên tàu xử lý!"
Trẻ con?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!