Người đàn ông khác?
Bỏ trốn?
Lương Khai Lai đi sát theo sau Phó Tư Niên, không ngờ vừa bước chân vào cửa đã nghe được tin tức động trời như sét đánh ngang tai này.
Cậu theo bản năng ngước nhìn l*n đ*nh đầu Phó Tư Niên, chỉ thấy trên đó xanh lè xanh lét một màu.
Nếu không phải không khí lúc này quá mức căng thẳng và sắc mặt Phó Tư Niên đang u ám đến đáng sợ thì Lương Khai Lai đã hét toáng lên ngay tại chỗ rồi!
Lâm Bình Xuyên...
Phó Tư Niên lại một lần nữa nghe thấy cái tên xa lạ này.
Chẳng lẽ chuyện Giang Đường suốt năm năm qua liên tục viết thư đòi ly hôn là vì cô đã có người trong mộng và người đó chính là Lâm Bình Xuyên?
Những thông tin này dường như ăn khớp với nhau.
Nhưng tại sao Lâm Bình Xuyên lại dính líu đến vụ án Giang Đường bị bọn buôn người bắt cóc?
Trong chuyện này có quá nhiều điểm nghi vấn khó hiểu.
Phó Tư Niên không hoàn toàn tin tưởng, càng không mắc mưu ly gián của Đinh Ngọc Cầm lúc này, bà ta chẳng qua chỉ muốn lấp l**m tội lỗi của mình mà thôi.
"Chuyện Giang Đường bỏ trốn là thật hay giả còn chưa biết nhưng chuyện các người có liên quan đến vụ án buôn người là thật, bây giờ mời đi theo các đồng chí công an một chuyến."
Phó Tư Niên lạnh lùng buông lời. Cùng lúc đó, mấy người đàn ông mặc cảnh phục bước ra từ sau lưng anh, trên tay cầm lệnh bắt giữ, dõng dạc nói:
"Tội phạm Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm, yêu cầu hai người lập tức theo chúng tôi về đồn hỗ trợ điều tra. Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị!"
"Buôn người cái gì chứ... không liên quan đến chúng tôi... các đồng chí công an, các anh nhầm rồi..."
"Con ranh Giang Đường tự nó bỏ trốn đấy chứ... liên quan gì đến chúng tôi... dựa vào đâu mà bắt người... dựa vào đâu hả..."
Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm chết đến nơi vẫn già mồm, cố sống cố chết hắt nước bẩn lên người Giang Đường, ngoan cố chống cự, nhất quyết không chịu thừa nhận những chuyện đê hèn mình đã làm.
Cùng lúc đó, xuất hiện trong căn nhà này không chỉ có Phó Tư Niên và các đồng chí công an mà còn có thêm mấy người mặc đồng phục đội kiểm kê, trên tay đeo băng đỏ.
Họ cũng rút ra một tập hồ sơ.
"Giang Đức Hải, Đinh Ngọc Cầm, Giang Thanh Hoan, các người bị tình nghi liên quan đến một vụ vượt biên trái phép, bây giờ yêu cầu theo chúng tôi về điều tra."
Vừa buôn người, vừa vượt biên lại còn dính líu đến cả đội kiểm kê...
Tiêu rồi... bọn họ tiêu đời thật rồi...
Mặt mũi Giang Thanh Hoan cắt không còn giọt máu, ánh mắt hoảng loạn nhìn dáo dác xung quanh nhưng chỉ thấy bốn bức tường trống hoác.
"Mẹ, bố, cứu con... cứu con với... con không muốn bị bắt đâu..."
"Sao lại thế này? Kế hoạch của chúng ta rõ ràng chu toàn lắm mà, sao lại thành ra nông nỗi này?"
"Giang Đường đâu! Con ranh chết tiệt đó rốt cuộc đi đâu rồi?!"
Mọi biến cố bắt đầu từ ngày hôm qua khi Giang Đường đột ngột trở về và thay đổi tính nết, bầu trời của Giang Thanh Hoan giờ đây sụp đổ hoàn toàn.
Phó Tư Niên trơ mắt nhìn gia đình ba người kia bị giải đi, đôi mày rậm nhíu chặt chưa từng giãn ra.
Trong lòng anh vẫn canh cánh một nỗi nghi hoặc... vợ anh thực sự đã bỏ trốn rồi sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!