Chương 6: Cái Bẫy Này Dù Muốn Hay Không Cũng Phải Bước Vào

"Chị đối xử với em thế nào cũng được nhưng chị làm vậy với một quân nhân thì không được, không chỉ vì anh ấy là anh cả em mà còn vì chúng ta phải tôn trọng mỗi người lính đang bảo vệ tổ quốc! Không có họ thì không có cuộc sống hòa bình của chúng ta hôm nay!"

Nói xong, cô ôm ngực, vẻ mặt như vô cùng đau lòng thay cho Khương Phi.

Mới giải phóng được bao nhiêu năm chứ? Bây giờ địa vị của Quân giải phóng nhân dân vô cùng cao quý, ai mà mang tiếng bôi nhọ quân nhân thì đều bị người đời phỉ nhổ.

Đây là món quà nhỏ đầu tiên Khương Thanh Nhu tặng cho Khương Phi.

So với việc sau này Khương Phi dùng "mưu trí" của mình để "tóm gọn" cả nhà Khương Thanh Nhu thì thế này vẫn còn nhẹ chán.

Khương Phi nhất thời không nói được câu nào, sau đó cô ta định biện minh thì bị Triệu Tiểu Chi kéo đi, người bạn tốt ngày xưa cũng nhìn cô ta với ánh mắt trách móc:

"Tiểu Phi, chuyện này thật sự là như vậy sao?"

Những cô gái khác đều xúm lại an ủi Khương Thanh Nhu, ngay cả Bạch Trân Châu cũng mang hộp bánh đậu xanh dùng để bổ sung năng lượng của mình qua.

Khương Thanh Nhu không khách sáo nhận lấy hộp bánh nhỏ, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn lớp trưởng, cậu thật tốt bụng."

Vừa diễn một màn kịch lớn, cô cũng thấy hơi đói thật.

Tần Lộ Lộ cũng nhìn Khương Thanh Nhu đầy cảm kích:

"Thanh Nhu, hóa ra cậu lại là người thấu tình đạt lý như vậy, nếu không có cậu, hôm nay tớ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, sau này tớ làm trâu làm ngựa cũng phải báo đáp cậu!"

Khương Thanh Nhu xua tay, cười yếu ớt: "Cậu nói ngốc nghếch gì thế? Tớ kết bạn đều dùng chân tình đổi lấy chân tình, sao có thể để cậu làm trâu làm ngựa cho tớ được?"

Ẩn ý: Tớ đâu phải loại trà xanh như Khương Phi.

Bên trong náo nhiệt như vậy, bên ngoài cũng có mấy người đứng lặng lẽ.

Một người trong số đó thì thầm với bóng lưng cao lớn anh tuấn đứng đầu:

"Đoàn trưởng, những lời cô gái vừa nói chúng ta có cần đi điều tra không? Nhỡ đâu có người thực sự bôi nhọ cựu quân nhân thì sao?"

Người được gọi là Đoàn trưởng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp pha chút lười biếng: "Không cần."

Trò vặt của mấy cô bé con, không cần phải nâng cao quan điểm.

Sau đó sải bước dài rời đi.

Mấy người phía sau vội vàng đuổi theo.

Người đi cuối cùng nhớ lại lời cô gái xinh đẹp vừa rồi, thầm giơ ngón tay cái trong lòng.

Thời bình mà có người trẻ tuổi giác ngộ tư tưởng như vậy, thực sự hiếm có.

Tuy nhiên nhìn bóng lưng uy nghiêm trầm ổn phía trước, trong lòng anh ta lại thấy hơi hoảng.

Rốt cuộc là ai ép Đoàn trưởng Sầm đến làm giám khảo cho cuộc thi tuyển này vậy? Đường đường là một Đoàn trưởng sao có thể đến tham gia chuyện cỏn con này chứ?

Thật là khổ cho cấp dưới bọn họ!

Gần như ngay sau khi Khương Thanh Nhu dứt lời, tiếng loa vang lên:

"Cuộc thi múa chính thức bắt đầu, mời mọi người chuẩn bị, lên sân khấu theo thứ tự bốc thăm!"

Câu nói này vừa dứt, phòng trang điểm lập tức im phăng phắc.

Mọi người đều trở về vị trí của mình, lo lắng bất an, vô cùng căng thẳng, màn kịch nhỏ vừa rồi sao quan trọng bằng tiền đồ của bản thân được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!