Khương Thanh Nhu lại nhìn sang Tần Lộ Lộ, người nãy giờ không dám hó hé nửa lời, đang núp sau lưng Khương Phi run lẩy bẩy.
Khương Thanh Nhu bắt chước điệu bộ của Tần Lộ Lộ lúc nãy, nói: "Tần Lộ Lộ, sao cậu im thin thít thế? Là mặc nhiên thừa nhận cậu là gián điệp vu oan cho tớ rồi à?"
Tần Lộ Lộ nghe đến hai chữ "gián điệp" thì sợ hết hồn. Lời này Khương Thanh Nhu nói thì được, cô có người chống lưng.
Chứ người thường nói ra cũng không dám, huống hồ Tần Lộ Lộ bây giờ đang là đối tượng bị chỉ điểm.
Cô ta hoảng sợ lắc đầu: "Không phải, tất nhiên là không phải, sao tớ có thể là gián điệp được?"
"Vậy tại sao cậu lại vu oan cho tớ? Vu oan cho tớ cậu được lợi ích gì?" Khương Thanh Nhu hỏi dồn.
Nói mau đi, kẻ được lợi khi vu oan cho cô là ai?
Tần Lộ Lộ sụp đổ hoàn toàn, chỉ tay vào Khương Phi: "Là Khương Phi, Khương Phi nói cho tớ biết! Khương Phi nói cậu lấy đơn đăng ký của cậu ấy rồi sửa lại!"
Nghe Tần Lộ Lộ nói, Khương Thanh Nhu suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Dạy dỗ Tần Lộ Lộ còn dễ hơn dạy chó.
Biểu cảm kỳ quái trên mặt Khương Phi cũng khiến cô rất hài lòng.
Bạch Trân Châu đang định kéo Khương Phi đi trang điểm, nghe Tần Lộ Lộ nói vậy liền lên tiếng bênh vực Khương Phi:
"Khương Phi sao có thể nói với cậu những lời này? Cậu ấy bình thường bị bắt nạt cũng không bao giờ lên tiếng, cậu đừng có lôi người khác vào chuyện bịa đặt của mình!"
Các cô gái khác nghe xong, nỗi bàng hoàng vừa rồi cũng tan biến.
Đúng vậy, bình thường Khương Phi bị Khương Thanh Nhu bắt nạt cũng chỉ biết im lặng chịu đựng, chuyện này cho dù là thật, Khương Phi chắc chắn cũng sẽ không làm ầm ĩ lên.
Hơn nữa Khương Phi tâm địa thiện lương, độ lượng, sao có thể nói ra chuyện như vậy để người khác bàn tán về người nhà mình chứ?
Bản thân Khương Phi cũng sa sầm mặt mũi chất vấn Tần Lộ Lộ:
"Lộ Lộ, tớ với cậu không thù không oán sao cậu lại vu oan cho tớ? Tớ nói với cậu những lời này bao giờ? Tớ trước đây nghe cậu nói chuyện này mới biết đấy chứ, sao bây giờ cậu lại quay sang cắn ngược tớ? Mọi người đều biết chuyện này là do cậu đồn ra ngoài mà!"
Cô ta biết tờ đơn là do anh trai cô ta trộm về cho cô ta, mặc dù trong lòng hận Khương Thanh Nhu cướp lại tờ đơn nhưng cũng không thể để lộ ra ngoài.
Thế là cô ta "vô tình" tiết lộ chuyện này cho Tần Lộ Lộ.
Nhưng xảy ra chuyện ầm ĩ thế này, Khương Phi nào dám thừa nhận là mình nói?
Dù sao nếu chuyện này thực sự bị phanh phui, người đuối lý thực sự là cô ta.
Cô ta cũng không biết tại sao Khương Thanh Nhu hôm nay lại khéo mồm khéo miệng thế, bình thường chỉ cần bị chất vấn là ấp a ấp úng chẳng nói được câu nào ra hồn.
Hơn nữa cô ta còn tưởng Khương Thanh Nhu hoàn toàn không biết tờ đơn này vốn là của mình, dù sao ông anh hai của Khương Thanh Nhu giúp người thân không cần lý lẽ cũng chẳng phải lần một lần hai.
Khương Phi cứ nghĩ Khương Thanh Nhu cũng cho rằng ông anh hai đó giúp cô cướp từ tay Khương Phi.
Tần Lộ Lộ há hốc mồm, bây giờ cô ta không biết mình đang sốc hay sợ hãi nữa.
Khương Phi vốn luôn dịu dàng lương thiện lại có thể chối bay chối biến những lời mình từng nói?
Vừa nãy cũng nhờ Khương Phi ngầm đồng ý cô ta mới dám đối xử với Khương Thanh Nhu như vậy, sao bây giờ Khương Phi nói trở mặt là trở mặt ngay được?
Khương Thanh Nhu nghe xong trong lòng càng thêm phấn khích.
Khương Phi à Khương Phi, cái bẫy này cậu muốn hay không cũng phải nhảy vào thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!