Chương 45: Cô Ấy Không Đi Tìm Anh

Khương Thanh Nhu hít sâu một hơi, được, vậy thì nói kiểu trà xanh chút nhé.

Cô như hạ quyết tâm, rành rọt nói:

"Thưa trưởng ban, hôm qua tôi và thành viên Lý Băng trong đoàn xảy ra mâu thuẫn, hướng dẫn viên phạt cô ấy viết thư xin lỗi dán lên bảng thông báo, tôi suy nghĩ rất lâu, vẫn cảm thấy chuyện này không thỏa đáng lắm, đồng chí Lý Băng cũng không cố ý, cho nên tôi muốn xin trưởng ban đồng ý cho tôi xé thư xin lỗi của đồng chí Lý Băng xuống, có được không ạ?"

"Còn có chuyện này nữa à? Mâu thuẫn gì mà ầm ĩ thế?"

Không chỉ Trưởng ban Lưu, ngay cả Vũ Tư Minh cũng ném sang ánh mắt nghi hoặc.

Khương Thanh Nhu nhỏ giọng giải thích lại đầu đuôi sự việc nhưng từ ngữ đó, cô không nói ra.

"Cô giáo Trần cũng có ý này, chuyện này chúng tôi đều cảm thấy dừng lại ở đây là tốt nhất." Cuối cùng, cô cẩn thận đẩy Trần Lệ ra, trong mắt lộ ra vài phần chán nản.

"Cô ta chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm khó cô trong ký túc xá?" Vũ Tư Minh kinh ngạc.

Trưởng ban Lưu nhìn Vũ Tư Minh một cái, sau đó nghĩ đến lời của Khương Thanh Chỉ, kiên quyết không đồng ý:

"Mỗi người đều phải trả giá cho hành động của mình, hướng dẫn viên của các cô nói dán mấy ngày thì phải dán mấy ngày, cô nói với cô giáo Trần của các cô là tôi không chịu xé xuống, bảo cô ấy có ý kiến gì thì đến gặp trực tiếp tôi!"

Chuyện này biết tên Trần Lệ xuất hiện là đã rõ ràng rồi.

Đa phần là cô gái nhỏ bị bắt nạt, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm đòi lại công bằng cho mình lại bị cô giáo dạy múa mới lấy cớ làm tổn hại danh dự đoàn văn công bắt phải trả lại công bằng đó.

Cho dù Khương Thanh Nhu không phải em gái Khương Thanh Chỉ, Trưởng ban Lưu cũng sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Khương Thanh Nhu nhỏ giọng hỏi: "Thật sự được không ạ trưởng ban? Tôi vẫn hơi lo..."

Cô lo nhiều chuyện lắm.

Ví dụ như Trần Lệ gây khó dễ cho cô, không cho cô tham gia đợt tuyển chọn lần này.

Trưởng ban Lưu lập tức đứng dậy: "Tôi đi cùng cô, chuyện này dù sao cũng phải răn đe để làm gương, tránh sau này còn xảy ra chuyện bắt nạt tương tự!"

Khương Thanh Nhu chớp mắt nhìn Trưởng ban Lưu đầy vẻ vui mừng ngạc nhiên: "Vậy thì cảm ơn trưởng ban Lưu nhiều lắm ạ, nếu không tôi thực sự không biết phải làm sao nữa."

"Đi thôi, đúng lúc tôi phải đưa bản nhạc qua đó." Trưởng ban Lưu đứng dậy ngay.

Khương Thanh Nhu vội vàng đi theo, Vũ Tư Minh nghĩ ngợi cũng đi theo sau.

Đối với nam chính đi sau lưng mình, Khương Thanh Nhu không tự nhiên bước nhanh hơn hai bước.

Vũ Tư Minh nhìn bóng lưng yểu điệu của Khương Thanh Nhu, trong lòng cảm thấy rất kỳ lạ.

Anh ta không tin Khương Thanh Nhu là người lương thiện như vậy nhưng sự thật lại tát vào mặt anh ta hết lần này đến lần khác, anh ta bỗng không phân biệt được rốt cuộc là Khương Phi đang lừa mình, hay là Khương Thanh Nhu luôn giả vờ.

Nếu là giả vờ thì thật đáng sợ.

Trần Lệ không ngờ mình ở văn phòng không đợi được Khương Thanh Nhu lại đợi được Trưởng ban Lưu.

Bị giáo huấn một trận, Trần Lệ cam đoan đi cam đoan lại mình không thiên vị Lý Băng mới được Trưởng ban Lưu tha cho.

Lúc ngậm bồ hòn làm ngọt cùng Trưởng ban Lưu ra khỏi văn phòng, Khương Thanh Nhu đang luyện công, bên cạnh có không ít cô gái vây xem.

"Hóa ra cậu lợi hại thế à Khương Thanh Nhu, eo cậu mềm thật đấy!"

"Sao cái gì cậu cũng biết thế? Chẳng lẽ cậu lén tập ở nhà thật à?"

"Oa, ngưỡng mộ cậu quá, cậu dạy tớ được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!