Chương 42: Bây Giờ Càng Lạnh Lùng, Sau Này Càng Cuồng Nhiệt

Sự hùng hồn của cô khiến Sầm Thời cảm thấy dường như nghe lời cô là chuyện đương nhiên.

Anh nhìn vẻ mặt mong chờ của cô gái nhỏ lại nhớ ra mình đúng là chưa ăn cơm, bây giờ đến nhà ăn, chắc chẳng còn gì nữa.

Được rồi, ăn thôi.

Sầm Thời cầm đũa bưng hộp cơm bắt đầu ăn từng miếng lớn.

Trai đẹp ăn cơm đúng là cảnh đẹp ý vui mà.

Nhưng cũng ăn nhanh thật.

Sầm Thời ăn xong lau miệng, cầm hộp cơm đứng dậy đi ra ngoài.

Đúng lúc Khương Thanh Nhu đang thắc mắc anh đi làm gì thì Sầm Thời lại cầm hộp cơm đi vào.

Lông mày Khương Thanh Nhu nhướng lên, ồ cũng tự giác phết nhỉ.

Hộp cơm đã được rửa sạch sẽ, trước khi đưa cho Khương Thanh Nhu Sầm Thời còn vẩy vẩy nước.

"Cảm ơn."

Giọng điệu người đàn ông vẫn lạnh lùng nhưng trong lòng Khương Thanh Nhu lại nở hoa.

Lạnh lùng chút thì lạnh lùng nhưng việc gì cần làm cũng làm đủ cả.

Hơn nữa Khương Thanh Nhu cảm thấy, bây giờ càng lạnh lùng, đến lúc đó sẽ càng cuồng nhiệt.

Nghĩ đến đây chính cô cũng không nhịn được đỏ mặt nhưng không nán lại thêm nữa, cầm hộp cơm ngoan ngoãn rời đi.

Được đằng chân lân đằng đầu thì được nhưng đừng lân quá.

Cho đến khi nhìn thấy bóng dáng Khương Thanh Nhu biến mất dưới lầu, Sầm Thời mới như trút được gánh nặng từ cửa sổ quay lại bàn làm việc.

Anh lấy tài liệu ra nhưng chẳng chữ nào lọt vào đầu, trong đầu toàn là hình ảnh lúc anh bế cô vừa nãy.

"Điên rồi..." Sầm Thời buồn cười lẩm bẩm một mình, ngón tay thon dài bóp trán, nghiêm túc xem tài liệu.

Lúc Khương Thanh Nhu vui vẻ về đến ký túc xá, dì quản lý mang phần cơm vừa hâm nóng cho cô ra, cô đói muốn chết rồi, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp ăn từng miếng nhỏ.

Tay nghề của cô đúng là không đùa được đâu, Khương Thanh Nhu cảm thấy ăn cơm mình nấu đúng là một chuyện hạnh phúc.

Cô lại nhớ đến lúc Sầm Thời ăn cơm vừa nãy, tuy đã cố tỏ ra lạnh lùng nhưng ánh mắt không biết nói dối.

Sự vui vẻ khi được ăn ngon như muốn bay ra khỏi mắt anh vậy.

Nghĩ đến đây, Khương Thanh Nhu ăn càng ngon miệng hơn.

Mấy cô gái đi ăn cơm ở nhà ăn lúc trước đều đã về, bếp nhỏ và ký túc xá sát nhau, mùi cơm thố thơm nức mũi đã sớm tràn ngập cả ký túc xá.

Triệu Tiểu Chi hít hà: "Thơm quá!"

Không biết có phải dì quản lý nấu cơm không, mùi này đúng là đỉnh, thơm đến đáng sợ.

Nói rồi, cô ấy sờ sờ bụng mình, bữa cơm ở nhà ăn vừa nãy đúng là quá thất vọng.

Cơm gạo lứt ăn với mấy sợi củ cải muối chính là bữa trưa hôm nay.

Bữa tối nghe nói còn tệ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!