Chương 40: Chênh Lệch Địa Vị

Mặt Sầm Thời trong nháy mắt đỏ lựng đến tận mang tai, anh lén đưa tay trái xuống nắm lấy tay Khương Thanh Nhu, ra hiệu cô đừng động đậy lung tung.

Khương Thanh Nhu thuận tay nắm chặt lấy bàn tay to lớn của người đàn ông.

Sầm Thời kinh hãi cúi đầu, bắt gặp đôi mắt to tròn sợ sệt của cô.

Được rồi lại sợ rồi.

Là anh bảo cô trốn, Sầm Thời đành nhận mệnh, tay không rụt về.

Nhưng vẫn nói với Vệ thủ trưởng: "Bác nhẹ tay chân chút."

Vệ thủ trưởng cười ha ha: "Cậu còn xót cái bàn à?"

Câu nói này khiến Sầm Thời hơi bực, anh và người dưới gầm bàn chắc chắn đều biết anh không phải xót cái bàn.

Ánh mắt vội vàng lướt qua phía dưới, đôi mắt cô gái quả nhiên mang theo chút nghi hoặc ngượng ngùng.

"Bác tìm cháu có việc gì?" Sầm Thời vội vàng kéo chủ đề về đúng hướng.

Bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay như củ khoai lang nóng bỏng, anh muốn buông ra lại không buông được nên chỉ mong nhanh chóng tiễn vị đại phật trước mặt này đi.

Vệ thủ trưởng đang nghĩ xem nên nói thế nào, bỗng bị mùi thơm trong hộp cơm thu hút, ông vừa nói: "Làm món gì mà thơm thế?"

Vừa mở nắp ra.

Nắp vừa mở, mùi thơm và hơi nóng bị phong kín bấy lâu vội vã lan tỏa khắp phòng, bụng Sầm Thời thành thật kêu lên một tiếng.

Gần như theo bản năng cúi đầu, nhìn thấy nụ cười ranh mãnh của Khương Thanh Nhu sau đó anh ngượng ngùng ngẩng đầu lên.

Cũng cùng Vệ thủ trưởng nhìn vào đồ ăn trong hộp cơm.

Màu nâu đỏ trong veo là thịt hun khói, vàng óng là trứng gà, nâu sẫm là nấm hương, trắng tinh là cơm tẻ còn có rau xanh mướt mắt.

Màu sắc rõ ràng, cơm rau đều đủ, nhìn rất k*ch th*ch sự thèm ăn.

Là cô ấy tự làm sao?

Vệ thủ trưởng nhìn mà thèm, mặc dù vừa ăn cơm xong nhưng vẫn nói: "Bác nếm thử tay nghề của cậu xem nào!"

Sầm Thời lại giật lấy hộp cơm: "Nói chuyện chính trước đi ạ."

Vệ thủ trưởng thất vọng trong chốc lát nhưng cũng hiểu Sầm Thời mất kiên nhẫn rồi, thế là chỉ đành dè dặt mở miệng nói:

"Sắp đến Tết Dương lịch rồi, ý của Trưởng ban Lưu là tổ chức một buổi biểu diễn văn nghệ, định dàn dựng vài tiết mục cho đoàn văn công, lứa mới đến cũng định cho ra mắt, gần đây cuối năm cũng không có việc gì, mưa tuyết liên miên cũng không thuận lợi cho việc huấn luyện, hay là lần này cậu lại qua đó giúp tham mưu tham mưu? Cũng không phải chỉ mình cậu, Tiểu Mạc và Tiểu Hạ cũng đi, dù sao cũng là biểu diễn trong quân đội mà!"

Nói xong ông cũng không dám nhìn Sầm Thời, ý đồ gán ghép quá lộ liễu rồi.

Ông biết cô gái tên Khương Thanh Nhu kia đã đến đoàn văn công báo danh rồi, nghe Hạ Vĩ nói, hai người có hi vọng, đấy, Vệ thủ trưởng nóng lòng muốn tạo cơ hội cho hai người rồi.

Vì thế ông còn gọi cả Đại đội trưởng Mạc và Tiểu đoàn trưởng Hạ đi cùng Sầm Thời để yêu cầu của mình không quá đường đột.

Hai người này cũng là thanh niên trong quân đội, một người đã kết hôn một người chưa, đều là Vệ thủ trưởng gọi đến đi cùng Sầm Thời.

Sầm Thời không cần suy nghĩ: "Thủ trưởng mời người khác cao minh hơn đi, cháu chỉ là một thằng lính, không hiểu mấy cái này."

Đừng nói là Vệ thủ trưởng, ngay cả Khương Thanh Nhu cũng cảm thấy Sầm Thời sẽ từ chối việc này.

Chỉ là tuy Vệ thủ trưởng bị từ chối nhưng đối với Khương Thanh Nhu, đây cũng không hẳn không phải là một cơ hội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!