Vậy thì vừa khéo.
Bên trong Hạ Vĩ lại thấy lạ: "Tìm tôi á?", lầm bầm rồi đi ra.
Nhìn thấy Khương Thanh Nhu đang tò mò ngó nghiêng bên ngoài, cậu ta vội vàng đi ra: "Đồng chí Khương, sao cô lại đến đây? Có chuyện gì cần giúp đỡ không?"
Cho dù không vì Sầm Thời, nể mặt Khương Thanh Chỉ, Hạ Vĩ cũng phải quan tâm Khương Thanh Nhu hơn một chút.
Khương Thanh Nhu hào phóng đưa hộp cơm ra: "Đội trưởng Hạ, chuyện hôm nay cảm ơn anh nhé, may mà có anh, đây là chút đồ ăn tôi tự làm, chút lòng thành thôi."
Hạ Vĩ sững sờ, có chút ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì cô gái nhỏ còn rất hiểu lễ nghĩa, chuyện cỏn con cũng đến tận nơi cảm ơn.
Hơn nữa là đây là đồ cô tự làm? Lần trước Khương Phi nói, không phải bảo Khương Thanh Nhu không biết làm gì sao?
Nhưng cậu ta cũng không dám nhận, xua tay nói: "Chuyện nhỏ thôi, không cần cô cảm ơn tôi đâu, hơn nữa..."
Hạ Vĩ có ý muốn gán ghép, bèn hạ giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy: "Đây cũng là ý của Sầm Đoàn trưởng, anh ấy không nỡ nhìn cô bị bắt nạt."
Chuyện còn chưa đâu vào đâu, Hạ Vĩ không dám làm rùm beng quá.
Nhưng đối với Sầm Thời và Khương Thanh Nhu, cậu ta mong hai người thành đôi chết đi được.
Biết đâu còn đổi được mấy cái bằng khen từ chỗ Vệ thủ trưởng ấy chứ!
Khương Thanh Nhu cũng nhỏ giọng nói: "Thực ra, tôi muốn đến cảm ơn Sầm Thời nhưng tôi sợ chỉ đưa cho một mình anh ấy anh ấy không nhận... nếu đội trưởng Hạ nhận, lát nữa tôi cũng dễ nói chuyện hơn mà!"
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Hạ Vĩ, ánh mắt mong chờ, mang theo vài phần cầu xin.
Hạ Vĩ suýt buột miệng đồng ý: "Vậy tôi nhận nhé, cảm ơn đồng chí Khương."
Dứt lời, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của cô gái nhỏ, cậu ta mới cảm thấy mình dường như vừa bị gài bẫy.
Trong lòng không khỏi tự trách mình, đúng là đồ vô dụng, không chịu nổi người ta cầu xin!
Khương Thanh Nhu lại cười híp mắt hỏi: "Vậy đội trưởng Hạ, anh có thể cho tôi biết bây giờ tìm Sầm Thời ở đâu được không?"
Lông mày Hạ Vĩ giật một cái, lúc này mới nhận ra Khương Thanh Nhu gọi là Sầm Thời, không phải Sầm Đoàn trưởng.
Ở bên ngoài thì không sao, trong quân đội kỷ luật nghiêm ngặt, ngay cả Hạ Vĩ cũng không dám gọi thẳng tên Sầm Đoàn trưởng.
Cô gái nhỏ này?
Cậu ta thầm nghĩ, chẳng lẽ, cô ấy cũng có ý với Sầm Đoàn trưởng rồi?
Hạ Vĩ là người thẳng thắn, bèn nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí Khương, cô thấy con người Sầm Đoàn trưởng thế nào?"
Khương Thanh Nhu làm ra vẻ muốn nói lại thôi, ngây thơ mím môi: "Anh ấy rất tốt."
Mắt Hạ Vĩ sáng rực lên ngay.
Được rồi! Cô gái nhỏ có ý, vậy là chuyện này thành công tám mươi phần trăm rồi!
Cọc đi tìm trâu, cách một lớp màn, lớp màn đó cứ để cậu ta chọc thủng giúp hai người!
Thế là cậu ta nói toạc hết những nơi Sầm Thời hay lui tới cho Khương Thanh Nhu nghe.
Tổng cộng có bốn chỗ: văn phòng, doanh trại, nhà ăn và căn nhà được phân trong khu gia binh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!