Chương 33: Cô Ấy Đang Tránh Mặt

"Lợi hại vậy sao? Thế người trẻ tuổi kia cậu có biết không? Có phải cũng là người của đoàn văn công chúng ta không!"

Trong lòng Khương Phi bỗng nảy ra một ý nghĩ sau đó cười cười, chủ động nói: "Người đó không phải, đó là anh cả của Khương Thanh Nhu, chắc là hôm nay đưa em ấy đến đây."

Cô ta nói xong Triệu Tiểu Chi ngạc nhiên: "Đây là anh cả của Khương Thanh Nhu á? Trông trẻ thế!"

Khác hẳn với tưởng tượng của cô ấy.

Cô ấy nghĩ cục trưởng công an phải là người đứng tuổi sau đó hói đầu bụng phệ chứ? Sao lại trẻ thế này?

Lại còn đẹp trai nữa.

Khương Phi thành thật nói: "Anh họ cả rất có bản lĩnh, hồi ở quân đội cũng lập không ít chiến công nên sau khi chuyển ngành được vào thẳng đồn công an."

Triệu Tiểu Chi còn đang cảm thán quá lợi hại thì một cô gái tên Lý Băng ngồi trong góc cười lạnh mở miệng:

"Thế anh trai cô ta tìm trưởng ban, không phải lại để đi cửa sau tìm quan hệ cho cô ta đấy chứ?"

Khương Phi nhìn sang, lắc đầu, vẻ mặt rất do dự nhìn Lý Băng: "Cậu đừng nói thế, nếu lại hiểu lầm, Thanh Nhu sẽ gây phiền phức cho tớ đấy."

Cô ta cụp mắt xuống, trông có vẻ rất lo lắng.

Lý Băng không chút kiêng dè nói: "Tôi nói chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu? Cậu sợ cô ta, tôi thì không, tôi ghét nhất mấy kẻ đi cửa sau tìm quan hệ này."

Cô ta nói xong, mọi người xì xào bàn tán rồi im lặng.

Nếu người khác nói câu này còn có thể bảo là ghen tị nhưng Lý Băng thì hoàn toàn không phải, bố của Lý Băng là trung đội trưởng trong quân đội, chuyện này mãi sau này mọi người mới biết, cô ta chưa từng nhắc đến.

Trên gương mặt đang cúi xuống của Khương Phi, bỗng thoáng qua một nụ cười nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.

Triệu Tiểu Chi còn tưởng cô ta đang lo lắng, không nhịn được an ủi: "Tiểu Phi, lát nữa chúng mình ở chung một phòng nhé?"

Khương Phi cười ngẩng đầu lên: "Được."

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải ở được phòng đôi.

Khương Phi đã sớm nghe ngóng từ chỗ Vũ Tư Minh rồi, ký túc xá có phòng đôi và phòng bốn người, phòng đôi chỉ có một, phòng bốn người có hai.

Không cần nghĩ cũng biết, chỗ ở chắc chắn càng ít người càng tốt.

Xe dừng trước cửa ký túc xá, mọi người bắt đầu chuyển đồ, đồ của Khương Phi không nhiều nhưng cô ta cũng không rảnh rỗi, bắt đầu giúp mọi người chuyển đồ.

Cứ như vậy qua mấy lượt, các cô gái lại có thêm vài phần thiện cảm với Khương Phi.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Khương Thanh Nhu đang ngồi nghỉ ngơi trong đại sảnh ký túc xá.

Lý Băng hừ lạnh một tiếng: "Em gái cục trưởng có khác, cái giá lớn thật, mọi người đều đang bận rộn, chỉ có mình cô ta nhàn nhã tự tại."

Đồ đạc của cô ta cũng không ít, nếu không có Khương Phi, cô ta phải tự mình chạy lên chạy xuống mấy lần rồi.

Nghĩ đến đây cô ta còn cố tình nói lời cảm ơn Khương Phi trước mặt Khương Thanh Nhu: "Cảm ơn cậu nhé Khương Phi, cậu mau nghỉ đi, đồ của cậu chẳng có bao nhiêu, đều tại tớ làm khổ cậu."

Khương Phi dịu dàng nói: "Tiện tay thôi mà."

Cô ta giơ cánh tay gầy guộc lên, đưa cái túi lớn của Lý Băng cho cô ta.

Khương Thanh Nhu nhìn thấy bật cười lanh lảnh:

"Lý Băng, cậu cảm thấy tôi không giúp cậu chuyển đồ à? Sao thế? Đồ của tôi chuyển xong rồi tôi không nghỉ ngơi còn phải giúp cậu chuyển? Cậu đặc biệt thế à, vào quân đội còn muốn làm đại tiểu thư? Xin lỗi nhé, tôi không có thói quen làm người hầu cho người khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!