Rồi cười đến híp cả mắt: "Thật hả?!"
"Thật ạ!" Hạ Vĩ gật đầu như gà mổ thóc: "Thủ trưởng, tôi thấy lần này đa phần là thành rồi!"
Hai người còn đang bàn luận bên trong, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó không đợi bên trong trả lời, Sầm Thời đã mặt mày xanh mét bước vào.
Vệ thủ trưởng và Hạ Vĩ đều giật mình.
Sầm Thời xưa nay coi trọng quy tắc, xông thẳng vào văn phòng cấp trên như vậy là lần đầu tiên.
Gương mặt tuấn tú của anh vô cùng lạnh lùng, Vệ thủ trưởng còn tinh ý nhận ra quần áo của Sầm Thời có chút xộc xệch.
Vừa định hỏi, Sầm Thời đã trầm giọng mở miệng: "Bác Vệ, sau này chuyện cá nhân của cháu bác đừng lo nữa, nếu còn có chuyện treo đầu dê bán thịt chó như vậy, lần sau cháu không ngại vi phạm quân lệnh đâu."
Nói xong anh quay người đi thẳng, không chút dây dưa.
Sầm Thời vừa đi, Vệ thủ trưởng liền chất vấn Hạ Vĩ: "Cậu chẳng bảo là thành rồi sao? Sao tôi thấy nó như bị chọc tức thế?"
Hạ Vĩ cũng khó hiểu nhưng cậu ta rất nhanh bình tĩnh giải thích: "Thủ trưởng, cái này ngài không hiểu rồi, Sầm Đoàn trưởng nói sau này không cần ngài lo chuyện cá nhân nữa, có thể là muốn nói lần này thành rồi, không cần ngài quản nữa."
Khóe miệng Vệ thủ trưởng giật giật: "Còn có thể hiểu như vậy à? Cậu đừng lừa tôi, tôi gan bé lắm, nhỡ Sầm Thời thật sự không nghe lời tôi nữa thì tôi làm thế nào?"
"Ngài cứ yên tâm đi, tôi quen Sầm Đoàn trưởng bao nhiêu năm rồi, chắc chắn có hi vọng, nếu không thành thì chẳng phải mấy hôm nữa cô gái đó đến đơn vị sao? Tôi lại vun vào cho họ!" Hạ Vĩ ngược lại rất yên tâm.
Không nói gì khác, chỉ nói đến hành động khác thường này của Sầm Thời, đâu phải với ai cũng có đâu.
Phải nói là mấy lần xem mắt trước của Sầm Thời, tuy không phải hoàn toàn do Hạ Vĩ một mình thúc đẩy nhưng lần nào cậu ta cũng nhận lệnh thủ trưởng đi theo xem.
Sầm Thời lần nào cũng đến ăn một bữa rồi đi, đừng nói đưa đối phương về nhà, nói chuyện còn chưa thấy nói quá hai câu.
Vệ thủ trưởng có chút không tin tưởng Hạ Vĩ: "Nếu không được thì qua một thời gian nữa tìm người khác, tôi không tin, chẳng lẽ một người cũng không tìm được?"
Ngày đưa Khương Thanh Nhu đến đơn vị là Khương Thanh Chỉ và Khương Thanh Nhượng đi, hai người tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, hận không thể chuyển cả nhà đi cho Khương Thanh Nhu.
Đơn vị có xe chuyên dụng đến đón nhưng Khương Thanh Nhu không đi.
Anh cả có xe, cô việc gì phải đi chen chúc với đám con gái không ưa cô chứ?
Khương Thanh Nhu không sợ bị nói là chơi trội, có thể đường hoàng hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt thì cứ đường hoàng mà hưởng thụ, mặc kệ người khác nghĩ gì, cô thoải mái là được.
Người ta nói vài câu cô chẳng mất miếng thịt nào nhưng nếu vì vài câu nói đó mà để thân xác mình chịu khổ, đó mới là tự làm khó mình.
Khương Thanh Nhu cứ như vậy trong sự bao bọc của người nhà ngồi lên ghế phụ lái, lúc ra khỏi khu tập thể, cô còn nhìn thấy Khương Phi.
Cô ta vác trên vai một cái bao tải nhưng đồ bên trong nhìn có vẻ không nhiều.
Khương Phi cũng nhìn thấy Khương Thanh Nhu.
Hai người nhìn nhau, Khương Phi chật vật dời mắt đi.
Khương Thanh Nhu lại thấy bất ngờ, sao tình tiết nguyên tác không xảy ra nhỉ?
Trong ký ức về cốt truyện của cô, Khương Thanh Nhu vốn dĩ cũng ngồi xe riêng đến đơn vị nhưng vì lời khuyên của Khương Phi, cô đã theo Khương Phi ngồi xe của đơn vị.
Xe đơn vị chật chội không nói, trên xe cô còn phải nghe không ít lời bàn tán về mình, đến mức nguyên chủ không chịu nổi, phát hỏa ngay trên xe.
Cơn thịnh nộ này trực tiếp khiến nguyên chủ bị cô lập, dẫn đến việc nguyên chủ ở đơn vị ngày nào cũng khóc lóc sụt sùi, công việc không hoàn thành cũng không được lòng lãnh đạo.
Khương Thanh Nhu không phải sợ bị cô lập, chỉ là cô đỏng đảnh sợ chen chúc trên xe thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!