Chương 31: Xem Mắt, Ai Xem Mắt?

Lời này khiến mặt Khương Thanh Nhượng đỏ lên, anh gãi đầu nói: "Đâu có dễ lên đồn thế?"

Khương Thanh Nhu biết lời mình nói có tác dụng rồi lại nói: "Anh hai, sau này nếu thấy hắn lảng vảng trước cửa, anh nhớ phải đuổi hắn đi, biết chưa? Còn phải để bố ít tiếp xúc với hắn nữa."

"Tại sao?" Khương Thanh Nhượng lại ngơ ngác.

Khương Thanh Nhu dứt khoát nói: "Bố hay mềm lòng, hắn thì nhiều mưu mô, đừng để đến lúc đó bị lừa."

Khương Thanh Nhượng vốn định nói một ông già thì có gì mà lừa nhưng nghĩ đến cảnh vừa rồi Khương Chính giơ nắm đấm với Khương Thanh Nhu, Khương Thanh Nhượng cảm thấy có lẽ những chuyện Khương Chính dám làm sau lưng không ít đâu.

Anh gật đầu đồng ý.

Sau đó cười lấy từ trong túi ra một bọc giấy dầu: "Nhìn xem, anh mang gì ngon về cho em này!"

Khương Thanh Nhu nhìn thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn lại nghiêm túc.

Thôi xong.

Vừa nãy đã bảo không đánh người, giờ lại là đồ "chôm" từ hợp tác xã về phải không?

Anh cả chính trực, chỉ cần người nhà không xảy ra chuyện, anh ấy tuyệt đối sẽ không tự mình làm ra chuyện gì quá đáng.

Bố mẹ lớn tuổi rồi, trong lòng cũng có chừng mực.

Chỉ có anh hai bốc đồng l* m*ng, dễ bị người ta nắm thóp.

Nhưng phải từ từ.

Khương Thanh Nhu chớp mắt, nghiêng đầu hỏi: "Anh hai, đây là cái gì thế ạ?"

Khương Thanh Nhượng vừa mở ra vừa khoe: "Đây là món ăn vặt mới của hợp tác xã bọn anh, gọi là bánh vừng, em nếm thử xem!"

"Vẫn là anh hai tốt nhất! Nhưng mà anh hai, cái này anh có trả tiền không?" Khương Thanh Nhu vui vẻ trong chốc lát sau đó lại lộ vẻ lo lắng.

Khương Thanh Nhượng còn tưởng Khương Thanh Nhu sợ mình tiêu tiền lung tung, bèn vỗ ngực nói: "Không tốn một xu! Toàn là đồ vụn vặt tốn tiền gì chứ!"

Khương Thanh Nhu lại đẩy bánh vừng về phía Khương Thanh Nhượng, cái miệng nhỏ nhắn cong lên: "Thế em không ăn đâu."

"Sao thế? Có phải thấy vụn quá không? Lần sau anh mang cho em miếng nguyên nhé!" Khương Thanh Nhượng vẫn chưa hiểu chuyện dỗ dành.

Khương Thanh Nhu quay đầu lại mắt đỏ hoe: "Anh hai, lần sau anh không được lấy đồ ở hợp tác xã như thế nữa! Hôm nay chúng ta mới đánh Khương Chính, anh không thể làm chuyện giống như Khương Chính từng làm trước đây được."

Cô nói thẳng thừng, Khương Thanh Nhượng có chút khó xử, mặt mũi không nhịn được nhưng cũng không dám mắng em gái, chỉ cứng cổ nói: "Mấy cái này anh không mang về thì cũng vứt đi, anh không lấy chẳng phải là lãng phí sao?"

Khương Thanh Nhu nói:

"Anh hai, anh là lãnh đạo, anh làm vậy nhỡ bị người ta đàm tiếu thì sao? Em sợ lắm, hơn nữa là... Anh hai, em không muốn vì cái nhỏ mà mất cái lớn, chút bánh vừng này làm sao sánh được với tương lai của anh hai chứ?"

Giọng nói mềm mại ngọt ngào của em gái khiến tim Khương Thanh Nhượng như tan chảy, biết Khương Thanh Nhu đang lo lắng điều gì, Khương Thanh Nhượng cam đoan: "Em yên tâm, nhân viên của anh đều là người tin cậy được, anh..."

Em gái vừa nãy mắt còn long lanh ngấn nước giờ lại ngẩng đầu hung dữ nhìn anh: "Dù sao cũng không được! Anh hai, nếu anh còn như vậy nữa, em sẽ không gọi anh là anh hai nữa!"

"Gọi Khương Phương là anh hai." Khương Thanh Nhu còn bồi thêm một câu chọc tức.

Khương Thanh Nhượng lập tức: "Thế thì không được, anh không lấy nữa, em mà dám gọi nó là anh hai, anh lập tức... đi đánh cho nó một trận!"

Khương Phương là anh hai của Khương Phi cũng coi như là người bình thường duy nhất trong nhà đó, đối xử với Khương Thanh Nhu cũng tốt nhưng Khương Thanh Nhượng lại nhìn Khương Phương không thuận mắt nên Khương Thanh Nhu dứt khoát khích anh một câu.

Nghe đến đây Khương Thanh Nhu yên tâm rồi, cô ngáp một cái xua tay nói: "Vậy anh, em đi nghỉ đây, sáng dậy sớm buồn ngủ quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!