Chương 30: Bỏ Của Chạy Lấy Người

Sầm Thời nhìn bóng lưng cô, ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Cô không chạy thì người chạy phải là anh rồi.

Chỉ là nhìn bóng dáng nhỏ bé đó dần biến mất, trong lòng Sầm Thời vô cớ dâng lên một cảm giác mất mát.

Anh chợt nhớ ra, cái túi vải nhỏ của cô vẫn còn ở chỗ anh.

Vậy lần sau còn gặp lại không?

Chính Sầm Thời cũng không nhận ra, khóe môi mình đã nở một nụ cười.

Khương Thanh Nhu chạy đến dưới lầu nhà mình mới thở phào nhẹ nhõm.

Biểu hiện vừa rồi, cô nửa thật nửa giả.

Câu hỏi của cô, đúng là diễn, cô đâu có ngốc, chẳng lẽ không nhìn ra người ta không sao?

Chỉ là khi Sầm Thời bảo cô xuống khỏi người anh, Khương Thanh Nhu cũng cảm thấy có chút không ổn.

Sao ngực tức thế nhỉ?

Cô vội vàng đứng dậy.

Cô muốn ăn đậu hũ của anh, chứ không phải muốn anh ăn đậu hũ của cô, càng không phải muốn dùng sắc dụ dỗ nha!

Thực ra lúc đầu cô chỉ muốn dùng ngón tay lướt qua ngực anh đơn giản vậy thôi.

Đừng thấy động tác này đơn giản, thực ra một chút tiếp xúc cũng là tiến bộ rồi.

Ai ngờ đâu...

Ai ngờ, dù chỉ chạm vào áo Sầm Thời, anh ấy cũng hoảng hốt đến thế.

Nhưng Khương Thanh Nhu lại có chút hí hửng, diễn biến tuy bất ngờ nhưng cô lại khá thích.

Cứ thích kiểu tình tiết kịch tính ngoài ý muốn này.

Về đến cửa nhà lại thấy một bóng người lén lút, tim Khương Thanh Nhu thắt lại nhưng nghĩ đang ban ngày ban mặt, giữ một khoảng cách rồi bắt đầu hỏi: "Anh là ai? Đứng trước cửa nhà tôi làm gì?"

Có trộm nào dám trộm đến nhà cục trưởng công an?

Người đàn ông kia nghe thấy tiếng thì giật mình run lên, rõ ràng là bị dọa sợ nhưng quay đầu thấy là Khương Thanh Nhu thì hắn ta dửng dưng nói một câu: "Sao đã về rồi?"

Sau đó định bỏ đi.

Khương Thanh Nhu nhìn thấy mặt hắn mới nhớ ra, đây là Khương Chính.

Anh trai của Khương Phi, hiện đang làm bảo vệ trong khu tập thể.

"Anh làm bảo vệ, làm đến tận cửa nhà tôi à?" Khương Thanh Nhu cười như không cười hỏi.

Khương Chính chẳng phải chính nhân quân tử gì, hắn ta từng vào tù vì trộm cắp, nếu không có anh cả của Khương Thanh Nhu thì công việc hiện tại của hắn cũng chẳng có.

Nói ra cũng châm chọc, một tên trộm lại đi làm bảo vệ.

Lần đó là Khương Phi đến cầu xin anh cả.

Khương Chính liếc Khương Thanh Nhu một cái, biết cô không dễ chọc, bèn lầm bầm một tiếng: "Liên quan quái gì đến mày."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!