Khương Thanh Nhu thậm chí còn chẳng buồn nhướng mí mắt.
Khương Phi lại có chút bất ngờ, sao Khương Thanh Nhu lại chẳng có phản ứng gì thế này? Hơi khác với tác phong thường ngày của cô ta rồi.
Thực ra ngay từ khi bước vào, ánh mắt đầu tiên của Khương Phi đã hướng về phía Khương Thanh Nhu.
Chỉ là Khương Thanh Nhu ngồi nghiêng so với cửa ra vào, cô ta không nhìn rõ mặt, chỉ thấy cô đang nhắm mắt.
Cô ta vốn tưởng Khương Thanh Nhu biết mình đến chắc chắn sẽ nhảy dựng lên, kết quả cô lại nhắm tịt mắt, không biết đang toan tính điều gì?
Khương Phi hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã dời mắt đi, cười nói: "Tiểu Chi, tớ phải đi trang điểm đây, không lát nữa không kịp mất."
Nghe vậy, Triệu Tiểu Chi cười nói: "Tiểu Phi, cậu xinh đẹp thế này, trang điểm lên chắc chắn sẽ kinh diễm toàn trường!"
Nhưng ngay sau đó vẻ mặt cô ta lại lộ ra vẻ khó xử: "Nhưng vừa nãy cô giáo kiểm tra xong ai cũng trang điểm rồi nên đã thu lại đồ trang điểm rồi..."
Tần Lộ Lộ nghe thấy tiếng Khương Phi vội vàng chạy tới, cô ta vừa chịu thiệt thòi trước Khương Thanh Nhu, đang nóng lòng muốn Khương Phi lấy lại thể diện cho mình.
Vừa bước vào phòng trang điểm đã nghe thấy câu nói của Triệu Tiểu Chi, cô ta cố tình nói lớn:
"Dùng của Khương Thanh Nhu đi, cô ta chẳng phải em gái cậu sao, hơn nữa cô ta chiếm món hời lớn của cậu như thế, mượn chút đồ trang điểm thì có là gì? Cô ta chắc chắn phải bồi thường cho cậu chứ!"
Câu nói này khiến Khương Thanh Nhu mở mắt, cô day day thái dương, hơi đau đầu.
Khương Thanh Nhu đã cố gắng ngồi ở góc khuất nhất để không ai chú ý, vậy mà vẫn bị réo tên hết lần này đến lần khác.
Vốn tưởng Tần Lộ Lộ đi rồi thì cốt truyện trong sách sẽ không xảy ra, ai ngờ cái đồ ngu ngốc này lại bám theo gót chân Khương Phi nhanh đến thế.
Cô ta đi tập hay đi làm kẻ theo dõi vậy?
Trong sách, Khương Thanh Nhu chính vì sự khiêu khích của Tần Lộ Lộ mà cãi nhau với cô ta, cãi nhau long trời lở đất.
Cuối cùng Khương Phi đỏ hoe mắt nói không mượn nữa hai người mới chịu thôi.
Dù sao cũng là cãi nhau vì Khương Phi mà.
Ai ngờ sau trận cãi vã đó mọi người đều quay sang chỉ trích Khương Thanh Nhu, bởi trong lòng mọi người, chuyện Khương Thanh Nhu chiếm chỗ của Khương Phi đã là bí mật công khai rồi.
Cho nên chẳng ai cảm thấy ép Khương Thanh Nhu cho Khương Phi mượn đồ trang điểm là sai trái, ngược lại, cô nên chủ động dâng đồ trang điểm của mình lên mới phải.
Đối mặt với sự chỉ trích của mọi người, nguyên chủ
- một cô tiểu thư mười tám tuổi được nuông chiều từ bé làm sao chịu nổi?
Đành phải miễn cưỡng cho mượn đồ trang điểm của mình.
Sau đó Khương Phi không chỉ trang điểm cho mình một gương mặt độc đáo, ấn tượng mà còn chủ động cho các cô gái khác mượn đồ trang điểm của Khương Thanh Nhu.
Khương Thanh Nhu da mặt mỏng cũng ngại ngăn cản.
Cuối cùng tiếng xấu thì Khương Thanh Nhu gánh, tiếng thơm giúp đỡ người khác thì Khương Phi hưởng.
Hơn nữa việc Khương Thanh Nhu cho Khương Phi mượn đồ trang điểm ở một mức độ nào đó cũng ngầm thừa nhận việc Khương Thanh Nhu chiếm suất đăng ký của Khương Phi là thật.
Dù sao Tần Lộ Lộ cũng đã nói thẳng ra từ đầu rồi.
"Bồi thường".
Nếu không phải Khương Thanh Nhu chột dạ, tại sao phải bồi thường cho Khương Phi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!