Chương 29: Mỹ Nhân Ngốc Nghếch

Lúc nói những lời này cô tỏ ra rất nghiêm túc, trong ánh mắt còn mang theo vẻ lo lắng nhàn nhạt, rõ ràng không phải lỗi của cô nhưng lại bày ra bộ dạng áy náy.

Sầm Thời lại bắt đầu cảm thấy Khương Thanh Nhu ngốc rồi.

Anh không kìm được hỏi: "Cô ta có từng bắt nạt cô không?"

Sầm Thời liên tưởng đến những lời cô nói mà anh nghe được ở cửa phòng trang điểm hôm đó.

Có thể thấy lúc đó cô đang đối mặt với hai cô gái trạc tuổi mình, anh vốn tưởng chỉ là chuyện cãi cọ nhỏ nhặt giữa các cô gái.

Khương Thanh Nhu há miệng, rụt rè nhìn Sầm Thời, không nói gì.

"Vậy là từng bắt nạt rồi." Sầm Thời tự hỏi tự trả lời.

Tâm sự của cô, đều viết hết lên mặt.

Khương Thanh Nhu vội vàng xua tay: "Cũng không tính là bắt nạt đâu, chỉ là chị họ đôi khi có chút hiểu lầm với tôi nên..."

Cô nói nói sau đó cúi đầu xuống.

Khương Thanh Nhu không biết sao Sầm Thời đoán được Khương Phi từng bắt nạt nguyên chủ nhưng cô cũng không oan uổng cho Khương Phi.

Nguyên chủ từ nhỏ đến lớn, vì Khương Phi, chịu không biết bao nhiêu uất ức.

Kế thừa ký ức và tình cảm của nguyên chủ, Khương Thanh Nhu không hề thương cảm cho hoàn cảnh của Khương Phi chút nào.

Món nợ này, cô sẽ đòi lại từng chút một.

Lần này Sầm Thời thực sự không nhịn được, nhẹ giọng trách móc một câu: "Sao lại ngốc thế này?"

Khương Thanh Nhu ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác, sau đó lại có chút tủi thân: "Sao anh cũng nói tôi ngốc."

Trong lòng lại vui như mở cờ.

Thiết lập nhân vật mỹ nhân ngốc nghếch thành công rồi ~

Sầm Thời khựng lại, xin lỗi nói: "Tôi không có ý đó."

Anh chưa bao giờ hứng thú với chuyện của người khác cũng không có ý dùng giọng điệu dạy dỗ nói chuyện với người ta.

Chỉ là cô gái nhỏ này, rõ ràng được gia đình bảo bọc quá tốt.

Thế là trên mặt Sầm Thời treo lên vẻ nghiêm túc khi ở trong quân đội, anh đứng trước mặt Khương Thanh Nhu, chiếc ô trên tay gần như nghiêng hẳn về phía Khương Thanh Nhu, mặc kệ những bông tuyết nhỏ phía sau rơi lả tả lên tóc, lên vai mình.

Giọng anh trầm thấp mang theo chút khàn khàn:

"Nhưng gia thế tốt không phải lỗi của cô, được người nhà yêu thương càng không phải lỗi của cô, cô ta không thể vô duyên vô cớ ghen tị với một người, càng không thể vì lòng ghen tị đáng thương của mình mà bắt nạt một cô gái vô tội. Thay vì oán hận một người em họ chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh của mình, cô ta chi bằng nghĩ cách làm sao để thoát khỏi gia đình của mình thì hơn."

"Cô ngốc là ngốc ở chỗ, bị bắt nạt rồi còn tìm cớ cho người ta."

Trong giọng điệu của Sầm Thời mang theo chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Thực ra anh không tin, người có tính cách đơn thuần như Khương Thanh Nhu nếu đổi vai với Khương Phi sẽ làm ra chuyện tương tự.

Nhưng cũng nói: "Sau này nếu cô ta tìm Vũ Tư Minh gây khó dễ cho cô, cô cứ mạnh dạn đến tìm tôi, trong quân đội của tôi không cho phép xảy ra tình trạng như vậy."

Thôi bỏ đi, coi như là bù đắp cho việc anh từ chối trước.

Nói xong những lời này, Sầm Thời còn do dự không biết có nghiêm khắc quá khiến cô không chấp nhận được không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!