Chương 23: Tôi Chưa Cân Nhắc Đến Vấn Đề Cá Nhân

Trong lòng cô vui muốn chết.

Thế này thì càng ưng ý hơn rồi.

Khương Thanh Nhu vừa lật thực đơn vừa ngẩng đầu khẽ hỏi: "Anh Sầm Thời, anh có thích ăn cay không?"

Giọng thiếu nữ gọi tên anh mềm mại như một viên kẹo bông gòn rơi vào tim Sầm Thời, hơi lay động một chút.

Giọng Sầm Thời vẫn nhàn nhạt: "Sao cũng được."

Lúc làm nhiệm vụ thì đâu có quyền kén chọn, dù là ớt tươi cũng phải ăn trực tiếp.

Khương Thanh Nhu cười cười: "Vậy thì tốt quá, tôi cũng thích ăn ớt, chỉ là quán này nhìn món nào cũng ngon, tôi hoa cả mắt rồi."

Sầm Thời khẽ nói: "Cô có thể gọi hết."

Nếu là kỹ thuật viên nước ngoài thật thì Sầm Thời nói chuyện có lẽ chưa chắc đã kiên nhẫn như vậy.

Chỉ là nghĩ đến đối phương phát hiện ra đang ăn cơm với một ông già, trong lòng có thể vừa hoảng vừa sợ, Sầm Thời cảm thấy mình có thể tiếp đãi cô chu đáo một chút.

Ăn cơm cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.

Không ngờ cô bé lại lè lưỡi, tinh nghịch nói: "Nhiều quá tôi ăn không nổi đâu để lần sau đi."

Lông mày Sầm Thời nhíu lại gần như không thể nhận ra.

Lại cảm thấy hơi buồn cười.

Cô bé còn định mời khách sao?

Anh bỗng nhiên tò mò lý do cô bị gọi đến đây là gì.

Uống một ngụm trà nóng, Sầm Thời mới giả vờ lơ đãng hỏi: "Cô biết bữa cơm này là để làm gì không?"

Câu hỏi này trúng ngay tim đen của Khương Thanh Nhu.

Cô không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Biết chứ, xem mắt mà."

Sau đó trong đôi mắt đang cụp xuống của cô bỗng lóe lên vài phần tinh quái.

Hì hì, không ngờ chứ gì, chị đây chính là muốn đánh bài ngửa với anh!

Sầm Thời suýt nữa thì phun ngụm trà ra, nghe thấy từ miệng một cô bé nhỏ tuổi thế này nói là đến xem mắt với mình.

Anh cảm thấy vừa sai sai vừa có chút ngượng ngùng.

Anh rất ít khi có cảm xúc gì khác, hôm nay đây là lần thứ ba rồi.

Sự im lặng của đối phương khiến Khương Thanh Nhu rất hài lòng, cô nhanh chóng chọn mấy món, vẫy tay gọi phục vụ.

Cô phục vụ đi tới trong lòng còn rất hồi hộp.

Đôi nam thanh nữ tú này là những người đẹp nhất cô từng gặp trong đời.

Lúc đi tới còn hơi run, Khương Thanh Nhu ôn tồn xác nhận lại với cô một lần.

Ngẩng đầu lên mới phát hiện Sầm Thời cứ nhìn về phía bên này, Khương Thanh Nhu cười tít mắt hỏi: "Đến lượt anh gọi đấy."

Sầm Thời cũng không để ý mấy cái này nhưng đây là lần đầu tiên bị ép đi xem mắt mà có cảm giác được tôn trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!