Cưới với chả xin, Khương Thanh Chỉ nghĩ đến là đau đầu nhưng khổ nỗi đó là nhiệm vụ cấp trên giao xuống, lý do đưa ra lại hợp lý, anh không từ chối được.
Anh có nằm mơ cũng không ngờ, mình xuất ngũ rồi mà vẫn bị thủ trưởng tìm gặp.
Vừa gặp đã bảo giới thiệu cho em gái một "người bạn"!
Chưa ăn thịt lợn cũng từng thấy lợn chạy, Khương Thanh Chỉ sao có thể không hiểu ý thủ trưởng?
Anh không nỡ xa Khương Thanh Nhu là một chuyện, quan trọng hơn là Khương Thanh Nhu chưa đầy mười chín tuổi, trong lòng anh bây giờ chỉ cảm thấy vị thủ trưởng mình luôn kính trọng là cầm thú!
Dám đánh chủ ý lên em gái anh! Cầm thú cũng không bằng!
Khương Thanh Nhu hơi bị dọa bởi dáng vẻ này của Khương Thanh Chỉ, cô rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: "Em tiêu là được chứ gì anh cả, anh đừng giận mà."
Khương Thanh Nhượng chắn trước mặt em gái, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ bất mãn với Khương Thanh Chỉ: "Anh hung dữ với Nhu Nhu làm gì? Nhu Nhu gan nhỏ, anh muốn dọa em ấy sợ à?"
Khương Thanh Nhu nhìn anh hai bảo vệ mình như gà mẹ bảo vệ gà con không khỏi bật cười, vội vàng giảng hòa: "Anh hai, không sao đâu, anh cả cũng là quan tâm em thôi."
Rõ ràng là cho cô tiền tiêu lại còn bị mắng một trận, Khương Thanh Nhu thấy anh cả cũng tội tội.
Khương Thanh Chỉ thấy em gái rõ ràng chịu ấm ức mà vẫn nói đỡ cho mình, sự áy náy trong lòng lập tức trào dâng, anh vội vàng xin lỗi:
"Xin lỗi Nhu Nhu, anh cả chỉ nhất thời nóng nảy thôi, anh không có ý gì khác đâu, tiền của anh em muốn tiêu thế nào thì tiêu."
Sau đó anh ấp úng nói với Khương Thanh Nhu: "Thật ra, thật ra anh có chuyện muốn nói với em."
Khương Thanh Nhu nghi hoặc, hàng mi dài khẽ rung, đôi mắt long lanh như nước, trong mũi khẽ "hửm?" một tiếng: "Chuyện gì vậy ạ?"
Giọng cô mềm mại, kiếp trước kiếp này đều là người Thượng Hải, trong giọng nói còn mang theo ngữ điệu đặc trưng của Thượng Hải, nghe mà xương cốt muốn nhũn ra.
Chứ đừng nói là Khương Thanh Chỉ cưng chiều cô hết mực.
Nhìn dáng vẻ ngây thơ chưa trải sự đời này của em gái, Khương Thanh Chỉ lại thầm mắng thủ trưởng một trận trong lòng.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy vẫn nên nói ra.
Người đàn ông đó anh biết, ngoại hình cũng được, có bản lĩnh cũng tạm xứng với Nhu Nhu nhà anh.
Cũng coi như lọt được vào mắt xanh của anh.
Hơn nữa, em gái sau này cũng phải lấy chồng, thay vì chọn trong đám người anh chẳng ưng ai, chi bằng cho em gái một lựa chọn trước.
Nhưng Khương Thanh Chỉ cũng nghĩ kỹ rồi, chỉ cần Khương Thanh Nhu không muốn, dù có phải làm trái yêu cầu của thủ trưởng anh cũng sẽ thay Khương Thanh Nhu từ chối mối xem mắt này.
Khương Thanh Nhượng cũng nhìn sang, ánh mắt đầy cảnh giác.
Anh hiểu rõ nhất, anh cả đang chột dạ.
Khương Thanh Chỉ khựng lại một chút rồi nói: "Anh có người bạn giới thiệu một người muốn em làm quen, Nhu Nhu, em có hứng thú không?"
Khương Thanh Nhu lập tức hiểu ra.
Ồ, đây chính là xem mắt trong truyền thuyết.
Kiếp trước cô vất vả lăn lộn trong giới giải trí, vì công việc mà chưa từng yêu đương lần nào, bây giờ có cơ hội này, Khương Thanh Nhu lại thấy có chút hứng thú.
Bây giờ là cuối năm 1976 rồi, sang năm thi đại học sẽ được khôi phục nhưng Khương Thanh Nhu lại không có ý định tham gia thi đại học.
Cô có kế hoạch cuộc đời rõ ràng, việc học tuy quan trọng nhưng đối với cô chỉ là học lại những gì đã học, kiến thức đã nằm trong đầu, cô không có hứng thú lặp lại mọi việc chỉ vì một tấm bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!