Ngồi trên giường ván gỗ, Khương Phi cố gắng đóng chặt cửa sổ, nếu không gió cứ lùa vào, bây giờ đang là mùa đông.
Cô ta ôm gối ngồi trên giường, đối diện cửa sổ chính là phòng của Khương Thanh Nhu.
Khương Phi ngửi thấy mùi mồ hôi trên người mình, bụng vẫn đói cồn cào, cuối cùng không nhịn được lại khóc lên.
Cô ta nghiến răng nghĩ, sao Khương Thanh Nhu không đi chết đi?
Đều tại Khương Thanh Nhu, cô ta mới gặp chuyện như vậy, nếu không phải Khương Thanh Nhu gây khó dễ cho cô ta ở phòng trang điểm, sao cô ta lại để mặt mộc rồi phát huy thất thường chứ?
Nếu không phải tại Khương Thanh Nhu, cô ta cũng sẽ không mất hình tượng trước mặt những người trong đội múa.
Cũng sẽ không bị bố mẹ mắng như vậy.
Sự ghen tị và thù hận như dây leo điên cuồng sinh trưởng trong đầu Khương Phi.
Không đúng, Khương Thanh Nhu không thể nào dựa vào sức mình mà đạt được thành tích này.
Ngày kia cô ta phải đi tìm Vũ Tư Minh hỏi cho ra lẽ.
Nhất định phải lấy được bằng chứng Khương Thanh Nhu đi cửa sau, nhất định phải tố cáo nó! Nhất định phải khiến nó cút về nông thôn!
Sáng sớm tinh mơ Hạ Vĩ đã cầm hồ sơ của Khương Thanh Nhu chạy tới văn phòng thủ trưởng, vẻ mặt hớn hở.
Vệ thủ trưởng cũng đi làm sớm nên gần như nghe thấy tiếng bước chân của Hạ Vĩ là ông mở cửa ngay.
Ông cười hỏi: "Điều tra rõ cả rồi chứ?"
Ông giao cho Hạ Vĩ mỗi một việc, Hạ Vĩ vội vàng chạy đến thế này chắc chắn là có kết quả rồi.
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Hạ Vĩ, Vệ thủ trưởng cũng không kìm được nở nụ cười.
Xem ra là thành công rồi.
Hạ Vĩ không nói ngay, ngược lại tò mò hỏi: "Thủ trưởng, tôi còn chưa vào sao ngài biết là tôi?"
Vệ thủ trưởng cười như không cười: "Ngoài cậu ra còn ai vào đây nữa? Tôi đang đợi cậu đấy!"
Nói rồi, ông vỗ vai Hạ Vĩ, vẻ mặt như đặt nhiều kỳ vọng vào cậu ta.
Quay đầu lại, trên mặt ông hiện lên vẻ bất lực.
Người khác đến tìm ông đều từ tốn khoan thai, đây cũng là quy định.
Sầm Thời thậm chí còn đi không tiếng động, thỉnh thoảng làm ông giật mình.
Chỉ có Hạ Vĩ lần nào cũng vội vội vàng vàng, bước chân như muốn dẫm nát sàn nhà.
Cho nên không phải Hạ Vĩ thì còn ai?
Hạ Vĩ tưởng Vệ thủ trưởng khen mình, ngượng ngùng gãi đầu: "Làm việc cho thủ trưởng, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi mà!"
Nói xong cậu ta lại thấy hơi sai sai.
Rõ ràng là lo chuyện hôn nhân đại sự cho Sầm Đoàn trưởng, cậu ta chỉ là người chạy vặt, có cần phải cúc cung tận tụy không?
Nhưng nhìn sắc mặt dần trầm xuống của Vệ thủ trưởng, cậu ta vội vàng đưa hồ sơ qua, cười nói: "Thành phần gia đình của đồng chí Khương Thanh Nhu này rất tốt, khá xứng đôi với đoàn trưởng của chúng ta."
Còn bổ sung thêm: "Đặc biệt là anh cả và anh hai cô ấy, đều là bộ đội xuất ngũ, hèn gì lần trước cô ấy nói ra được những lời như vậy, hóa ra cả nhà đều là thanh niên có chí hướng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!