Cô mím đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt sợ hãi như vừa làm sai chuyện lớn.
Khương Viễn đương nhiên sẽ không trách con gái, men rượu đang bốc lên, ông đương nhiên nói: "Sao bố lại trách con được? Ngược lại là nó lớn đầu rồi còn đi so đo với trẻ con, bụng dạ hẹp hòi!"
Tuy nói vậy nhưng trong lòng Khương Viễn vẫn có chút lo lắng cho Khương Nghĩa.
Mặc dù ông không nghĩ đến chuyện giúp đỡ em trai nữa nhưng đối với tình thân, ông vẫn để tâm.
Ánh mắt ông vô thức nhìn về phía nồi gà hầm còn thừa, định bảo mang sang cho Khương Phi ăn lại bị Tề Phương gạt phắt đi.
Tề Phương nhìn thấy chồng như vậy là phát bực, bà hung dữ nói:
"Em trai ông chắc chắn là ngửi thấy mùi nên mới mò sang đấy, chiều nay tôi đã thấy nó lén lút ở cửa rồi, tôi nói cho ông biết nhé, chỗ còn lại này để sáng mai nấu mì cho con gái ăn, con gái thích ăn mì gà nhất đấy!"
Nói rồi bà còn nhìn sang Khương Thanh Nhu, ra hiệu cho cô đứng cùng chiến tuyến với mình.
Ai ngờ Khương Thanh Nhu sụt sịt mũi, vẻ mặt tủi thân nói: "Bố, hay là con mang sang cho chú ăn nhé."
Cô vừa nói ra câu này, tất cả mọi người có mặt đều nhìn cô, trên mặt Khương Viễn là sự an ủi còn những người khác đều là kinh ngạc.
Rõ ràng bình thường Nhu Nhu ghét chú nhất mà?
Nhưng Khương Thanh Nhu lại tiếp tục nói, bộ dạng như sắp khóc:
"Hình như chú rất không thích con, vừa nãy còn bảo con là đồ vô dụng, con thấy hay là con tự mình mang canh này sang cho chú, chú uống xong có thể sẽ bớt ghét con hơn."
"Nhu Nhu, con nói thật à?" Khương Viễn lập tức đứng dậy, ánh mắt đau lòng nhìn con gái.
Khương Thanh Nhu cắn môi buồn bã gật đầu.
Khương Thanh Nhượng tức điên lên, vốn đã hơi say, giờ càng thêm nóng nảy: "Bố, nếu bố để Nhu Nhu mang canh sang đó con sẽ từ mặt bố! Ông ta dám nói Nhu Nhu là đồ vô dụng cũng không xem lại mình là cái thá gì!"
"Em bớt tranh cãi đi." Khương Thanh Chỉ kéo Khương Thanh Nhượng lại.
Nhưng sắc mặt anh cũng rất khó coi.
Tề Phương càng nói:
"Khương Viễn, em trai ông càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi, nó rõ ràng biết chúng ta cưng chiều Nhu Nhu thế nào, bình thường nó châm chọc Nhu Nhu với ông thì thôi, bây giờ còn dám nói những lời như vậy trước mặt Nhu Nhu! Nó đâu chỉ coi thường Nhu Nhu, nó còn coi thường cả ông đấy! Lần này ông mà còn định mang đồ sang cho nhà nó thì tôi mang ông đi cho luôn đấy, ông cứ đi mà làm anh trai tốt của em trai ông, làm bác tốt của Khương Phi đi!"
Bình thường ở nhà mọi người đều nâng niu ca ngợi con gái út, giờ thì hay rồi, một tên nát rượu sống dựa vào vợ con lại dám bảo con gái bà là đồ vô dụng?
Hắn ta dựa vào cái gì?
Hắn ta có biết hai chữ đó gây tổn thương lớn thế nào đến tâm hồn non nớt của con gái bà không?
Tề Phương càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng đau lòng, vội vàng qua ôm lấy Khương Thanh Nhu: "Nhu Nhu đừng nghe nó nói bậy, lời nó nói không tính, mẹ thấy con là cô gái tốt nhất trên đời này, không ai sánh bằng con cả."
"Con cũng thấy thế!" Khương Thanh Nhượng vội vàng hùa theo.
Ngay cả Khương Thanh Chỉ xưa nay không nói dối cũng nói: "Nhu Nhu là cô gái lương thiện nhất, sao có thể là đồ vô dụng được chứ?"
Khương Thanh Nhu vừa thấy ấm lòng vừa lo lắng cho đồng chí Khương Viễn.
Vì cô mà bây giờ bố có thể nói là trở thành mục tiêu công kích của mọi người rồi.
Nhưng Khương Thanh Nhu không hối hận.
Vì cô biết bố cô sẽ còn mềm lòng với người em trai này hết lần này đến lần khác, thậm chí bây giờ vẫn đang lén lút tiếp tế cho ông ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!