Khương Viễn và Khương Thanh Nhượng đều hài lòng, chỉ có Tề Phương vẫn còn chút lo lắng cho con trai cả: "Sẽ không ảnh hưởng đến con chứ?"
Lo thì lo nhưng bà cũng thật lòng không muốn Khương Thanh Nhu phải về nông thôn.
Tề Phương và Khương Viễn sinh được hai con trai rồi mới có được mụn con gái út này từ nhỏ đã cưng chiều hết mực.
Con gái bà nũng nịu xinh đẹp như vậy, bà chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay cả đời.
Cho dù lấy chồng cũng phải lấy người bà ưng mắt, nếu không thì không được.
Khương Thanh Chỉ nói: "Không sao đâu mẹ, con làm gì cũng phải vì Nhu Nhu mà, hơn nữa họ còn nợ con một ân tình."
Tề Phương lúc này mới hài lòng lại bắt đầu lăng xăng đi múc gà hầm cho con gái.
"Mẹ! Đợi đã!" Khương Thanh Nhượng lại gọi bà lại.
Tề Phương bực bội lườm thằng con thứ làm lỡ việc bà lấy đồ ăn cho con gái: "Con lại có chuyện gì nữa?"
Khương Thanh Nhượng cũng không để ý, dù sao Khương Thanh Nhu là bảo bối, hai đứa con trai là cỏ rác, anh đã quen từ lâu rồi.
Hơn nữa Nhu Nhu vốn dĩ là bảo bối của cả nhà.
Anh trịnh trọng nói với bố mẹ và anh cả: "Bố, mẹ, anh cả, lát nữa mọi người không được hỏi nhiều, hiểu chưa? Nếu Nhu Nhu tự nói thì hãy an ủi em ấy thật tốt."
"Còn cần con nói à." Tề Phương trợn mắt muốn lộn ngược lên trời, quay người đi vào bếp.
Khương Thanh Nhu đang tắm rửa thoải mái trong phòng tắm làm sao ngờ được bố mẹ và hai anh trai đã lo liệu xong xuôi đường lui cho cô rồi...
Khương Thanh Nhu tắm rửa xong, bôi một lớp kem dưỡng da mỏng lên mặt rồi mới ngân nga hát bước ra ngoài.
Giành được suất vào đoàn văn công là chuyện nằm trong dự tính, điều khiến cô vui hơn là được uống gà hầm của mẹ.
Ăn cơm là một trong những chuyện khiến Khương Thanh Nhu vui vẻ nhất sau khi xuyên không đến đây.
Mặc dù không phải bữa nào cũng được ăn thịt thỏa thích nhưng tay nghề nấu nướng của mẹ rất tuyệt, ngay cả món chay cũng nấu rất đậm đà hương vị.
Nào là đậu phụ ma bà, khoai tây thái sợi chua cay, cải thảo xào dấm,... Khương Thanh Nhu đều rất thích.
Ăn chay cũng thấy vui.
Lúc Khương Thanh Nhu lau tóc đi ra thì đụng ngay ba người đàn ông vừa bàn bạc xong chuyện, cô chớp mắt, kỳ quái nói: "Mọi người đứng đó làm gì vậy?"
Sao cảm thấy lúc nhìn thấy cô đi ra vẻ mặt mọi người đều rất kỳ quái?
Khương Thanh Nhu vừa tắm xong, cả người tỏa ra hơi nóng thơm ngát, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, không còn lớp trang điểm múa sắc sảo vừa nãy, bây giờ cô trông thật thanh thuần, yêu kiều khiến người ta thương xót.
Ba người đàn ông nhà họ Khương nhìn thấy Khương Thanh Nhu như vậy, càng khẳng định suy nghĩ vừa rồi.
Nhu Nhu sao có thể về nông thôn được? Nhu Nhu chỉ có thể ở lại thành phố để họ cưng chiều thôi!
Khương Thanh Nhượng cười ha hả nói: "Chẳng phải là để đón em sao, Nhu Nhu, đói rồi chứ? Mau ngồi xuống đi."
Khương Thanh Chỉ nhanh chóng kéo ghế cho Khương Thanh Nhu.
Ông bố già Khương Viễn nhìn con gái cười híp cả mắt.
Vẫn là gien của ông tốt!
Khương Thanh Nhu không hiểu gì lắc đầu: "Con vào lau tóc đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!