"Này Tần Lộ Lộ, cậu nói xem Khương Thanh Nhu liệu có qua nổi vòng thi này không? Nghe nói cô ta cướp suất của chị họ Khương Phi đấy? Một kẻ thế thân như cô ta mà cũng đòi thi đậu sao?"
Trong phòng trang điểm hậu trường, một cô gái trang điểm đậm thì thầm to nhỏ với một cô gái khác cũng trang điểm tương tự.
Hôm nay là buổi thi tuyển sinh múa của Đoàn Văn công Quân đội. Những năm gần đây, ai nấy đều cố sống cố chết để được vào đoàn văn công, bởi lẽ vào được đây là không phải về quê lao động.
Cơ hội ngàn năm có một này, ai mà chẳng để tâm.
Đây chính là bát cơm sắt là miếng mồi ngon trong mắt mỗi diễn viên múa. Chỉ riêng việc đăng ký thôi cũng đã có yêu cầu khắt khe, hơn một trăm cô gái mà chỉ chọn lấy mười người.
Cô gái kia nghe vậy liền quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Khương Thanh Nhu
- nhân vật chính trong câu chuyện của họ
- đang ung dung cầm bộ mỹ phẩm tự mang theo trang điểm, chẳng hề có chút lo lắng nào của người sắp bị loại.
Thời buổi này vật tư khan hiếm, ai có tiền và phiếu dư dả để mua mỹ phẩm chứ? Thế mà Khương Thanh Nhu lại có hẳn một bộ đầy đủ.
Những diễn viên múa khác như họ chỉ biết dùng đồ có sẵn trong phòng trang điểm, không những thiếu thốn mà còn kém chất lượng.
Nhìn xem, cô nào cô nấy mặt trắng bệch, môi đỏ chót, cùng lắm là quẹt vài đường lên mắt cho xong chuyện.
Riêng Khương Thanh Nhu đồ nghề lỉnh kỉnh, trang điểm lên nhìn tự nhiên hẳn. Giữa một rừng mặt trắng bệch, vẻ đẹp của cô nổi bật một cách độc đáo.
Lớp trang điểm của cô nhẹ nhàng nhưng không hề quê mùa, má hồng tự nhiên hơn hẳn bọn họ, son môi màu hoa hồng càng tôn lên vẻ dịu dàng, thanh thuần.
Tuy nhiên, Tần Lộ Lộ sẽ không bao giờ thừa nhận Khương Thanh Nhu vốn dĩ đã xinh đẹp.
Cô ta chỉ hận mình không có được may mắn như người ta, đầu thai vào cửa tốt.
Ai cũng biết Khương Thanh Nhu sinh ra trong một gia đình hoàn hảo. Bố là thợ hàn bậc sáu, mẹ là chủ nhiệm phân xưởng nhà máy thực phẩm.
Hai anh trai đều là bộ đội chuyển ngành, giờ anh cả làm Cục trưởng Cục Công an, anh hai tuy chức danh nghe không oai bằng anh cả nhưng lại làm việc ở Hợp tác xã Cung tiêu.
Hợp tác xã Cung tiêu đấy lại còn là quản lý nữa chứ.
Thời buổi này mua cái gì mà chẳng khó? Nhiều món hàng vừa về đã hết veo, có tiền có phiếu cũng chưa chắc mua được.
Vậy mà Khương Thanh Nhu trên người cái gì cũng là đồ mốt? Ngay cả mỹ phẩm cũng là loại mới nhất, ngoài thị trường tìm đỏ mắt cũng không ra.
Chẳng phải đều nhờ phúc ông anh hai làm ở Hợp tác xã Cung tiêu sao!
Dù vậy, Tần Lộ Lộ vẫn tỏ vẻ khinh thường Khương Thanh Nhu, quay đầu đi, lạnh nhạt nói: "Lần này lãnh đạo Đoàn Văn công tỉnh trực tiếp xuống chấm thi, Khương Thanh Nhu dù có anh trai làm Cục trưởng cũng đừng hòng đi cửa sau."
Khương Thanh Nhu nổi tiếng là "bình hoa di động", học hành không ra sao, nhảy múa chân tay lóng ngóng. Vào được đội múa đã là nhờ quan hệ, vào rồi cũng chỉ được giao mấy vai phụ làm nền.
Nhưng vận may của Khương Thanh Nhu hôm nay coi như chấm dứt rồi. Ban giám khảo đột ngột thay đổi, cho dù ông anh Cục trưởng của cô ta có lo lót thế nào đi nữa cũng vô dụng.
Nghe nói gần đây có một sĩ quan trẻ tuổi mới nổi trong quân đội cũng đến, người này nổi tiếng nghiêm khắc công chính, cấp bậc còn cao hơn anh cả Khương Thanh Nhu hồi còn trong quân ngũ, hoàn toàn không thể bị anh trai cô ta gây sức ép.
Thế nên chỉ cần không mù, làm sao có thể để Khương Thanh Nhu qua vòng khảo sát?
Hơn nữa, cô ta còn có cách vạch trần hành vi xấu xa, đê tiện cướp suất của người khác.
Đến lúc đó, Khương Thanh Nhu đừng hòng trụ lại Đoàn Văn công, chắc chắn chỉ còn nước cụp đuôi về quê lao động.
Nếu sự việc nghiêm trọng, có khi anh trai cô ta cũng bị ảnh hưởng. Dù sao mọi người đều đồn đại rằng, lần này Khương Thanh Nhu được thi là nhờ anh cả giúp cô ta chiếm suất của Khương Phi.
Nghĩ đến đây, cô ta lại liếc nhìn Khương Thanh Nhu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!