Nói xong, cô ôm lấy ngực, ra chiều đau lòng thay cho Khương Phi lắm.
Đất nước giải phóng chưa được bao lâu, địa vị của Quân Giải phóng Nhân dân hiện tại vô cùng cao quý, kẻ nào dám mang tiếng bôi nhọ quân nhân thì kẻ đó sẽ bị người đời phỉ nhổ.
Đây chính là món quà mọn đầu tiên mà Khương Thanh Nhu dành tặng cho Khương Phi.
So với việc sau này Khương Phi dùng sự "túc trí đa mưu" để "tóm gọn một mẻ" cả nhà Khương Thanh Nhu thì đòn này vẫn còn nhẹ chán.
Khương Phi cứng họng chẳng thốt nên lời, mãi sau cô ta mới định mở miệng biện giải thì đã bị Triệu Tiểu Chi kéo đi, ngay cả người bạn tốt ngày xưa cũng nhìn cô ta với ánh mắt đầy trách móc:
"Tiểu Phi, sự thật là như vậy sao?"
Những cô gái còn lại đều xúm vào an ủi Khương Thanh Nhu, ngay cả Bạch Trân Châu cũng mang hộp bánh dùng để bổ sung thể lực của mình sang cho cô.
Khương Thanh Nhu chẳng hề khách sáo mà nhận lấy hộp bánh đậu xanh nhỏ, khẽ nói: "Cảm ơn chị, lớp trưởng, chị đúng là người tốt."
Vừa diễn xong một vở kịch lớn nên cô cũng thực sự thấy đói rồi.
Tần Lộ Lộ cũng nhìn Khương Thanh Nhu đầy cảm kích:
"Thanh Nhu, hóa ra cậu lại là người thấu tình đạt lý đến thế, nếu không có cậu thì hôm nay tớ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội. Sau này tớ nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp cậu!"
Khương Thanh Nhu xua tay, nở nụ cười yếu ớt: "Cậu nói lời ngốc nghếch gì thế? Tớ kết bạn là lấy chân tình đổi chân tình, sao có thể để cậu làm trâu làm ngựa cho tớ được?"
Ẩn ý trong lời nói là: Bà đây đâu phải loại "trà xanh" đạo đức giả như Khương Phi.
Trong phòng náo nhiệt là thế, bên ngoài cũng có vài người đang lặng lẽ đứng quan sát.
Một người trong số đó khẽ nói với bóng lưng cao lớn anh dũng đứng ở vị trí đầu tiên:
"Đoàn trưởng, những lời cô gái kia vừa nói chúng ta có cần đi điều tra không? Nhỡ đâu thực sự có người vu khống cựu quân nhân thì sao ạ?"
Người đàn ông được gọi là Đoàn trưởng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp pha chút biếng nhác: "Không cần."
Chút chiêu trò vặt vãnh của mấy cô gái nhỏ, không đáng để nâng quan điểm.
Nói rồi anh sải bước dài rời đi về phía trước.
Mấy người phía sau cũng vội vàng đuổi theo.
Người lính đi cuối cùng nhớ lại lời của cô gái xinh đẹp ban nãy, trong lòng thầm giơ ngón tay cái tán thưởng cô.
Thanh niên trong thời bình mà có giác ngộ tư tưởng như vậy thực sự không còn nhiều.
Tuy nhiên khi nhìn bóng lưng uy nghiêm trầm ổn phía trước, trong lòng cậu ta lại dấy lên chút hoang mang.
Rốt cuộc là ai đã ép Đoàn trưởng Sầm đến làm giám khảo cho cuộc tuyển chọn này vậy? Đường đường là một Đoàn trưởng sao có thể đến tham gia mấy chuyện cỏn con này chứ?
Thật là khổ cho cấp dưới bọn họ quá đi mất!
Gần như ngay khi Khương Thanh Nhu vừa dứt lời thì tiếng loa phát thanh vang lên:
"Kỳ sát hạch vũ đạo chính thức bắt đầu, mời mọi người chuẩn bị sẵn sàng, lên sân khấu theo thứ tự bốc thăm!"
Câu thông báo vừa dứt, phòng trang điểm trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Mọi người đều quay về vị trí của mình, tâm trạng hoang mang lo lắng tột độ, màn kịch nhỏ vừa rồi còn lâu mới quan trọng bằng tiền đồ của chính bản thân họ.
Khương Thanh Nhu cũng rất thấp thỏm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!