Chương 5: Cái Bẫy Này Chị Muốn Nhảy Cũng Phải Nhảy, Không Muốn Cũng Buộc Phải Nhảy Vào

Khương Thanh Nhu lại nhìn sang Tần Lộ Lộ từ nãy đến giờ cô ta không dám hé răng nửa lời, chỉ biết trốn sau lưng Khương Phi mà run lẩy bẩy.

Khương Thanh Nhu bắt chước điệu bộ vừa rồi của Tần Lộ Lộ, nói: "Tần Lộ Lộ, sao cậu lại im lặng thế? Có phải cậu ngầm thừa nhận mình chính là gián điệp vu oan cho tôi không?"

Tần Lộ Lộ nghe thấy hai chữ "gián điệp" thì sợ mất mật. Lời này Khương Thanh Nhu nói thì được vì cô có người chống lưng.

Chứ người thường đến nhắc còn chẳng dám nhắc, huống hồ Tần Lộ Lộ giờ đang là kẻ bị chỉ điểm.

Cô ta hoảng sợ lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải, đương nhiên là không phải tôi, sao tôi có thể chứ?"

"Vậy tại sao cậu lại vu oan cho tôi? Vu oan cho tôi thì cậu được lợi lộc gì?" Khương Thanh Nhu dồn dập hỏi tiếp.

Mau nói đi chứ, cái tên của kẻ sẽ hưởng lợi khi cô bị vu oan là ai?

Tần Lộ Lộ hoàn toàn suy sụp, cô ta chỉ tay vào mặt Khương Phi hét lên: "Là do Khương Phi, chính Khương Phi đã nói cho tôi biết! Khương Phi nói cậu đã lấy trộm đơn đăng ký của cô ấy rồi sửa lại!"

Nghe lời thú nhận của Tần Lộ Lộ, Khương Thanh Nhu suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Huấn luyện Tần Lộ Lộ còn dễ hơn cả huấn luyện chó.

Biểu cảm kỳ dị trên mặt Khương Phi cũng khiến cô vô cùng hài lòng.

Bạch Trân Châu đang định kéo Khương Phi đi trang điểm, nghe thấy lời Tần Lộ Lộ liền không nhịn được mà lên tiếng bênh vực Khương Phi:

"Làm sao Khương Phi có thể nói những điều này với cậu được? Cậu ấy bình thường bị bắt nạt còn chẳng dám ho he tiếng nào, cậu tự mình bịa đặt thì đừng có lôi người khác vào!"

Các cô gái khác nghe xong, trái tim đang treo lơ lửng vì kinh ngạc cũng dần hạ xuống.

Đúng vậy, ngày thường Khương Phi bị Khương Thanh Nhu ức h**p đều im lặng chịu đựng, chuyện này dù có là thật thì Khương Phi chắc chắn cũng sẽ không làm rùm beng lên.

Hơn nữa Khương Phi tâm địa thiện lương, bao dung độ lượng, làm sao có thể nói ra chuyện như vậy để người ngoài đàm tiếu về người nhà mình chứ?

Bản thân Khương Phi cũng xanh mặt chất vấn Tần Lộ Lộ:

"Lộ Lộ, tớ và cậu không thù không oán, tại sao cậu lại vu khống tớ? Tớ nói với cậu những lời như thế bao giờ? Trước đây tớ nghe chính miệng cậu nói chuyện này mới biết, tại sao bây giờ cậu lại quay sang cắn ngược tớ? Mọi người đều biết chuyện này là do cậu lan truyền ra ngoài mà!"

Cô ta biết tờ đơn là do anh trai trộm về cho mình, tuy trong lòng oán hận Khương Thanh Nhu cướp lại nhưng cũng không thể để lộ ra bên ngoài.

Thế nên cô ta mới "vô tình" tiết lộ chuyện này cho Tần Lộ Lộ.

Nhưng sự việc vỡ lở đến nước này, Khương Phi nào dám thừa nhận là mình nói?

Bởi lẽ nếu chuyện này thực sự bị phơi bày ra ánh sáng thì người đuối lý chính là cô ta.

Cô ta cũng chẳng hiểu tại sao Khương Thanh Nhu hôm nay lại mồm mép lanh lợi đến thế. Bình thường chỉ cần bị ai chất vấn là con bé đó sẽ ấp úng chẳng rặn ra nổi một chữ.

Hơn nữa cô ta cứ tưởng Khương Thanh Nhu hoàn toàn không biết tờ đơn đó vốn là của mình, dù sao ông anh hai của Khương Thanh Nhu cũng không phải lần đầu làm chuyện giúp thân không giúp lý.

Khương Phi đinh ninh rằng bản thân Khương Thanh Nhu cũng nghĩ là do anh hai giúp cô cướp suất từ tay Khương Phi.

Tần Lộ Lộ há hốc mồm, giờ cô ta không rõ mình đang thấy sốc hay thấy sợ nữa.

Một Khương Phi luôn dịu dàng thiện lương lại có thể chối bay chối biến những lời mình từng nói ư?

Vừa rồi cô ta cũng là do được Khương Phi ngầm đồng ý mới dám đối xử với Khương Thanh Nhu như vậy, sao bây giờ Khương Phi lại trở mặt nhanh như chớp thế này?

Khương Thanh Nhu nghe xong trong lòng càng thêm phấn khích.

Khương Phi à Khương Phi, cái bẫy này chị muốn nhảy cũng phải nhảy, không muốn nhảy cũng buộc phải nhảy vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!