Lúc Khương Thanh Nhu về đến nơi mọi người đang thay đồ, cô rón rén lẻn vào phòng thay đồ, hơi thở cũng không loạn nhịp nào.
Bạch Trân Châu thấy cô về vội kéo cô đến tủ đồ mình đã giữ chỗ sẵn: "Sao giờ này cậu mới đến?"
Rồi thì thầm: "Vừa nãy tớ điểm danh hộ cậu rồi, cô giáo chắc không phát hiện đâu."
Khương Thanh Nhu cười tít mắt: "Cảm ơn cậu nhiều lắm, yêu chết đi được Trân Châu ơi!"
Giọng nói nũng nịu cộng thêm khuôn mặt tinh xảo, dù là con gái Bạch Trân Châu cũng bị câu nói này của Khương Thanh Nhu làm cho đỏ mặt, vội cúi đầu hỏi: "Lý Băng đâu? Không về cùng cậu à?"
Thực ra chính vì Lý Băng cũng không có mặt, Bạch Trân Châu mới điểm danh hộ Khương Thanh Nhu.
Bởi vì cô ấy biết, dù Lý Băng không có mặt, cô giáo Trần cũng sẽ không làm khó dễ cô ta còn Khương Thanh Nhu cũng đến muộn như thế sẽ không may mắn như vậy.
Cho nên mới tức, muốn bảo vệ Khương Thanh Nhu một chút, nếu không cô ấy vốn là người công bằng, cho rằng đến muộn thì phải chịu phạt.
Nhưng hình phạt này nếu chỉ rơi vào đầu một người thì tính là cái gì?
Mắt Khương Thanh Nhu lóe lên, bình thản nói: "Không biết, tớ có nhìn thấy cậu ta đâu."
Bạch Trân Châu thầm nghĩ cũng phải, Lý Băng đi theo sau khi Khương Thanh Nhu rời đi một lúc.
Trong lòng cô ấy tuy tò mò Khương Thanh Nhu đi làm gì nhưng Khương Thanh Nhu không nói, cô ấy cũng sẽ không hỏi.
Lúc Khương Thanh Nhu cởi đôi giày da nhỏ trong lòng vẫn còn chút tiếc nuối, trong đầu không tự chủ được nhớ lại hình ảnh Sầm Thời buộc dây giày cho mình vừa nãy.
Ngón tay anh thon dài như vậy, khớp xương rõ ràng, móng tay cũng cắt tỉa gọn gàng, bàn tay rộng lớn, nhìn rất có cảm giác an toàn.
Khương Thanh Nhu chưa đến mức cuồng tay mà nhìn còn tim đập thình thịch, nếu người cuồng tay nhìn thấy, chắc yêu chết mất thôi?
Nhưng chuyện này cũng phải cảm ơn Lý Băng.
Nếu không phải để chọc tức Lý Băng, cô cũng sẽ không làm nũng bắt Sầm Thời buộc dây giày cho mình, bởi vì lần này, cô vốn định đợi anh chủ động.
Cô thực sự rất muốn nhìn thấy trên khuôn mặt cấm dục của Sầm Thời xuất hiện sự khao khát kìm nén đối với cô.
Nhưng vừa nghe thấy Lý Băng có ý đồ với người đàn ông cô đã nhắm trúng, cô và Lý Băng lại không hợp nhau, cho nên mới muốn chọc tức Lý Băng.
Khương Thanh Nhu thay giày xong lại liếc nhìn ra cửa, Lý Băng vẫn chưa về.
Khóe miệng cô nhếch lên nụ cười tinh quái.
Xem ra Lý Băng tức điên rồi.
Lúc Lý Băng về mọi người đã bắt đầu tập múa, Trần Lệ thấy Lý Băng đến muộn thế này trong lòng cũng không vui nhưng nghĩ đến người chồng đang làm lính dưới trướng bố Lý Băng, bà ta nhịn xuống còn cười với Lý Băng một cái:
"Đi thay đồ đi, chúng ta sắp xếp lại đội hình một chút, ngày kia lại tuyển chọn rồi."
Lý Băng ban đầu còn khách sáo qua lại với Trần Lệ, bây giờ chỉ còn lại sự qua loa lấy lệ, cô ta gật đầu bừa một cái, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Khương Thanh Nhu.
Khương Thanh Nhu đang nhảy điệu múa tuyển chọn, dáng người cô mềm mại nhưng không kém phần mạnh mẽ, giữa đám đông, nhan sắc nổi bật, điệu múa cũng nổi bật.
Ngay cả Bạch Trân Châu người đứng đầu kỳ thi sát hạch lần trước cũng không sánh bằng.
Hơn nữa, Khương Thanh Nhu không biết từ lúc nào còn leo lên được cả đoàn trưởng!
Cô ta lại không hiểu sao nhìn sang Khương Phi một cái, Khương Phi cũng đang nhìn cô ta.
Hai người nhìn nhau, Lý Băng bất giác nhớ đến sơ đồ vị trí của Khương Thanh Nhu mà Khương Phi đưa cho cô ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!