Chương 46: Đỏng Đảnh Thì Cứ Đỏng Đảnh Chút Đi

Vừa ra khỏi doanh trại, Khương Thanh Nhu đã tăng tốc độ lên rất nhiều, cô đuổi theo một lúc lâu mới thấy bóng dáng Sầm Thời phía trước.

Người đàn ông bước những bước dài lại nhanh, Khương Thanh Nhu hiểu tại sao mình lại không theo kịp rồi.

Sao cứ như đi chạy nạn thế... Cô thầm mắng một câu sau đó lại chạy tiếp.

Không thể gọi to được, đây là quân đội, không phải bên ngoài.

Nhưng chạy thì khoảng cách thu hẹp nhanh hơn nhiều.

Gần như đến ngay sau lưng Sầm Thời, Khương Thanh Nhu mới dám nhỏ giọng gọi một tiếng: "Sầm Thời!"

Sầm Thời đã nghe thấy tiếng bước chân phía sau từ lâu rồi là quân nhân không thể không có chút ý thức này.

Anh cố tình đi con đường này, bình thường ngoài người quét dọn ra, gần như chẳng có ai qua lại.

Anh quay đầu lại: "Chuyện gì?"

Tay kia đang cầm hộp cơm rục rịch muốn đưa.

Do dự một chút, anh đang nghĩ xem đưa thế nào cho hợp lý.

Nếu đưa trực tiếp, chẳng phải sẽ bị nghi ngờ là vừa nãy thực ra anh đến đoàn văn công tìm cô sao?

Tìm cớ?

Ai lại cầm hộp cơm đi trên đường... rồi "tình cờ" gặp chủ nhân hộp cơm sau đó "tình cờ" trả lại cho cô ấy?

Chỉ là thế này coi như cô đến tìm anh rồi nhỉ? Cũng không tính là quá tình cờ nữa.

Sầm Thời vừa định hào phóng đưa hộp cơm ra thì nghe thấy cô gái nhỏ cười hỏi một câu rất tự nhiên:

"Anh đến tìm tôi à?"

Nghe giọng điệu cao vút của Khương Thanh Nhu, tay anh cứng đờ, lơ lửng giữa không trung.

Khương Thanh Nhu cũng không làm khó Sầm Thời trả lời, cô đưa tay ra lấy hộp cơm: "Vậy đưa tôi đi."

Sầm Thời ngẩn người một lúc, im lặng đưa hộp cơm cho cô.

Sao lần này lại thông minh thế...

Biểu cảm phức tạp trên mặt người đàn ông rất hợp ý Khương Thanh Nhu.

Đối với người đàn ông nghiêm túc cổ hủ như Sầm Thời, cứ đánh bài ngửa là sảng khoái nhất.

Dù sao anh cũng không biết nói dối, đúng không?

"Tôi thay mặt Hạ Vĩ cảm ơn hộp cơm lần trước của cô nhưng lần sau đừng làm chuyện như vậy nữa, trong doanh trại có nhà ăn, chúng tôi nhận đồ của cô thế nào cũng không nên cũng không đúng quy định."

Trong hộp cơm toàn là đồ ngon, Sầm Thời đoán là gia đình cô gái nhỏ xót cô nên mang cho. Nếu là bình thường anh thấy lính khác làm vậy, chắc chắn sẽ phải nói vài câu.

Nhưng Khương Thanh Nhu thì anh biết, mặc dù cô không thể hiện ra điều gì nhưng sự đỏng đảnh toát ra từ người cô Sầm Thời nhìn thấy được.

Con gái đỏng đảnh chút thì cứ đỏng đảnh đi, hơn nữa đoàn văn công cũng không thuộc quyền quản lý của anh, anh cũng lười lo chuyện bao đồng.

Nói thật là vì cô gái nhỏ đã nói toạc ra rồi, Sầm Thời cũng lười tìm cớ.

Biết là cố tình đến thì biết thôi cũng chẳng sao cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!