Chương 43: Anh Ấy Đang Lo Lắng Điều Gì?

Kết quả vòng tuyển chọn đầu tiên vừa được công bố, cả phòng tập nhảy như vỡ tổ.

Sắc mặt Khương Phi và Lý Băng đặc biệt khó coi.

Họ đã dốc hết sức mình, giành lấy cơ hội thể hiện lớn nhất cho bản thân, cuối cùng lại thua Khương Thanh Nhu vốn xếp ở phía sau.

Tuy nhiên, Khương Thanh Nhu lại nhận được những lời chúc mừng chân thành từ các cô gái khác.

Thủ đoạn của Lý Băng và Khương Phi dù là kẻ ngốc cũng nhìn ra được, biểu hiện trước đó của Khương Thanh Nhu đã khiến họ thay đổi cái nhìn về cô.

Lần tuyển chọn này, càng khẳng định điều đó.

So với Lý Băng và Khương Phi, Khương Thanh Nhu không hề giở trò gì, cô cũng giống như họ, đều là một thành viên cần cù chăm chỉ.

Triệu Tiểu Chi thấy mọi người vây quanh Khương Thanh Nhu, không nhịn được an ủi Khương Phi:

"Cậu đứng thứ hai cũng không tệ rồi, đến lúc đó chắc được đứng cạnh Khương Thanh Nhu nhưng mà Khương Thanh Nhu rốt cuộc là làm sao vậy? Chẳng lẽ, thật sự tự tập luyện cũng có thể đạt đến trình độ này?"

Trước đây Triệu Tiểu Chi còn có thể hùa theo Khương Phi nói Khương Thanh Nhu là đồ vô dụng nhưng đến lúc này nhìn biểu hiện của Khương Thanh Nhu, cô ấy không thể thốt ra hai từ đó nữa.

Sắc mặt Khương Phi càng tệ hơn, cô ta hoàn toàn không biết Khương Thanh Nhu trở nên lợi hại như vậy từ khi nào, hoặc nói đúng hơn, cô ta dường như luôn bị sự thay đổi của Khương Thanh Nhu che mắt.

Cô ta nhìn Khương Thanh Nhu đang được mọi người vây quanh với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, theo bản năng thay vào đó là khuôn mặt của mình.

Chỉ một tháng trước thôi, người được vây quanh như vậy là cô ta!

Lý Băng đi tới: "Khương Phi, em gái cậu rốt cuộc là thế nào?"

Cô ta càng không thể chấp nhận, rõ ràng Trần Lệ đã nói đi nói lại với cô ta rồi, mọi người đều sẽ chọn cô gái đứng ở vị trí trung tâm làm người múa chính cuối cùng nhưng kết quả cuối cùng, cô ta chỉ được một phiếu.

Chắc là do Trần Lệ bầu.

Chuyện ở nhà bếp lần trước, Lý Băng vốn đã xích mích với Khương Phi rồi nhưng đến chuyện này, Lý Băng lại buộc phải cùng chung chiến tuyến với Khương Phi.

Khương Phi ngơ ngác lắc đầu: "Tớ không biết."

Cô ta thật sự không biết.

Lý Băng sực nhớ ra điều gì đó hỏi: "Cậu và Vũ Tư Minh quan hệ rất tốt đúng không?"

"Hả? Cũng không hẳn là tốt lắm... sao cậu lại nói thế?" Khương Phi vô thức lảng tránh ánh mắt.

Lý Băng nói thẳng: "Đừng coi người khác là kẻ ngốc, ánh đèn sân khấu đều chiếu vào đầu một người đứng ngoài rìa như cậu, cậu mà nói không quen biết đạo diễn thì tôi cũng không tin đâu."

Triệu Tiểu Chi nghe Lý Băng nói vậy thì hơi tức giận: "Sao cậu có thể nói Tiểu Phi như vậy chứ? Cậu chỉ được một phiếu chuyện này chẳng phải nên tự hỏi lại bản thân mình sao?"

Lý Băng chẳng thèm nhìn Triệu Tiểu Chi, đối với cô ta, Triệu Tiểu Chi chỉ là một con ngốc bị Khương Phi cho uống thuốc lú gì đó mê hoặc thôi.

Cô ta thì thầm vào tai Khương Phi: "Luồng sáng đó theo sát cậu chuẩn xác như vậy, tôi nghĩ, vị trí của Khương Thanh Nhu cậu chắc chắn cũng nắm rõ trong lòng bàn tay nhỉ?"

Tim Khương Phi nhảy lên một cái, nhìn Lý Băng.

Lý Băng, đây là muốn làm gì?

Lý Băng cười lạnh một tiếng: "Nếu cậu cũng muốn thì giao cho tôi."

Nói xong, cô ta không quay đầu lại bỏ đi.

Lý Băng vừa đi, Khương Phi đã thấy Khương Thanh Nhu đi tới, bên cạnh cô là Bạch Trân Châu và hai cô gái khác, lúc đi ngang qua Khương Phi, Khương Phi nhỏ giọng nói: "Chúc mừng em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!