Chương 40: Dán Thư Xin Lỗi, Xé Thư Xin Lỗi

Chuyện đã đến nước này, Lý Băng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, nuốt cục tức vào trong bụng, mọi người xung quanh đều đang nhìn cô ta, trong ký túc xá không chỉ có người mới của đoàn văn công mà còn có cả những người cũ, mọi người tuy không nói gì nhưng ánh mắt nhìn Lý Băng cứ như dao cứa vào da thịt.

Cô ta nhìn Khương Phi với ánh mắt cầu cứu, Khương Phi lại vội vàng lảng tránh ánh mắt, rõ ràng là không muốn dây vào vũng nước đục này.

Lý Băng nghiến răng ken két, mãi mới thốt ra được một câu dưới sự chứng kiến của mọi người: "Xin lỗi."

Lông mi Khương Thanh Nhu khẽ run, mắt cụp xuống, đôi mắt ngấn nước long lanh mang theo vẻ tủi thân cố kìm nén:

"Cũng không biết tại sao mọi người đều nói tôi đi cửa sau, thực ra thật sự không có. Bị hiểu lầm một lần thì không sao nhưng dăm ba lần dù tôi có rộng lượng đến mấy cũng không chịu nổi, huống hồ còn phải chịu những lời nhục mạ như vậy."

Mấy người Triệu Tiểu Chi vừa nãy còn đứng xem kịch hay nghe thấy lời này cũng cảm thấy có chút áy náy, bởi vì gần như tất cả mọi người ngay từ đầu đều mặc nhiên cho rằng Khương Thanh Nhu đang ăn riêng, chẳng mảy may nghi ngờ gì.

Khương Thanh Nhu còn hít hít mũi, nghẹn ngào nói: "Có lẽ là do tôi không được mọi người yêu thích, tính cách lại yếu đuối nên hay bị bắt nạt, cho nên tôi..."

Nói đến đây, Khương Thanh Nhu dừng lại một chút, ngay khi Lý Băng tưởng rằng Khương Thanh Nhu định nuốt trôi cục tức này thì Khương Thanh Nhu lại ngẩng đầu lên.

Biểu cảm trông vẫn còn buồn bã nhưng trong ánh mắt lại lóe lên vẻ tinh quái: "Cho nên tôi nhất định không thể để chuyện này qua loa cho xong được, nếu không, mọi người đều tưởng tôi dễ bắt nạt thì phải làm sao?"

Mặt Lý Băng trắng bệch ngay lập tức, cô ta vội vàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Bạch Trân Châu.

Bạch Trân Châu lại tán đồng lời Khương Thanh Nhu, bực bội liếc Lý Băng một cái:

"Lời nói của cậu quá nặng nề, đáng bị trừng phạt, hơn nữa đồng chí Khương Thanh Nhu bản chất cũng không phải như các cậu nói, một lần hai lần không biết hối cải, không có chút trừng phạt thật sự, ai biết còn có lần sau hay không?"

Lời này không chỉ nói cho Lý Băng nghe mà còn nói cho những cô gái khác cùng đợt tuyển chọn này nghe.

Vừa nãy có người cũng bất mãn với Khương Thanh Nhu liền lảng tránh ánh mắt đi chỗ khác.

Lý Băng lại nhìn sang Khương Phi, Khương Phi buộc phải đứng ra khuyên Khương Thanh Nhu:

"Nhu Nhu, chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn Lý Băng, ban đầu mọi người đều nghĩ như vậy mà, hay là lần này em bỏ qua cho cậu ấy đi, lần sau cậu ấy sẽ không thế nữa đâu."

"Vậy thì để lần sau hãy bỏ qua cho cậu ta." Khương Thanh Nhu nói xong câu này thì lập tức kéo Bạch Trân Châu đi tìm lãnh đạo.

Sắc mặt Lý Băng trắng bệch, trừng mắt nhìn Khương Phi: "Lúc trước người nói Khương Thanh Nhu có quan hệ chẳng phải là cậu sao?"

Ánh mắt Khương Phi tối sầm lại: "Tớ cũng chỉ đoán thôi, không biết cậu sẽ..."

"Thôi đi!" Lý Băng quát cô ta một tiếng sau đó vội vàng đuổi theo ra ngoài.

Ngày hôm sau, thư xin lỗi của Lý Băng đã được dán lên bảng thông báo trước cửa đoàn văn công.

Đây là chuyện chưa từng có tiền lệ, đừng nói người mới, ngay cả thành viên cũ cũng vây quanh xem.

Cũng không nhịn được xì xào bàn tán:

"Thật sự có người vì một miếng ăn mà chửi người ta như thế à? Người này hung dữ thật đấy!"

"Ôi, nghèo đến mức độ nào cơ chứ, một miếng ăn cũng trở mặt được, Lý Băng này rốt cuộc là người thế nào vậy?"

Trên đường đến phòng tập Lý Băng đi ngang qua bảng thông báo chỉ hận không thể đập nát cái bảng đó ra, Khương Thanh Nhu nhìn khuôn mặt tái mét của Lý Băng cười cười, nói với Bạch Trân Châu:

"Trưa nay chúng mình ăn mì trứng ốp la nhé? Mẹ tớ nhét cho tớ không ít mì sợi đâu!"

Chiêu giết gà dọa khỉ rất hiệu quả, cho đến tận bây giờ Khương Thanh Nhu vẫn chưa nghe thấy lời nào mình không muốn nghe hay nhìn thấy ánh mắt nào mình không muốn thấy.

Bạch Trân Châu nhìn dáng vẻ vô tư lự của Khương Thanh Nhu, theo bản năng nuốt nước miếng: "Được, tớ giúp cậu nhóm lửa rửa bát."

Đồ ăn ngon không thể chối từ, Bạch Trân Châu đã thầm quyết định, lần nghỉ tới nhất định phải mua đồ ngon trả lại cho Khương Thanh Nhu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!