Dần dần, ánh mắt của các cô gái thay đổi, thậm chí có người còn kinh ngạc đến mức đưa tay che miệng.
Có tiếng thì thầm khe khẽ vang lên: "Ôi trời ơi, Khương Thanh Nhu sao lại trở nên xinh đẹp thế này?"
Vừa rồi họ còn ngưỡng mộ vẻ đẹp trời phú của Khương Phi nhưng giờ nhìn thấy Khương Thanh Nhu mới hiểu thế nào là sự ghen tị vô ích, bởi họ thậm chí còn chẳng có tư cách để mà ghen tị.
Khoảng cách này cả đời cũng không thể san lấp được.
Rõ ràng ngũ quan vẫn y nguyên như vậy nhưng chẳng hiểu sao Khương Thanh Nhu đã lột xác hoàn toàn từ vẻ ngoài lẳng lơ diêm dúa trước kia giờ đây thoát tục tựa như Hằng Nga tiên tử.
Nhìn thấy sự kinh diễm trong mắt đám người này, Khương Thanh Nhu thầm nghĩ: Thế nào là gương mặt thiên thần, thế nào là thân hình ma quỷ, thế nào là tỷ lệ vàng?
Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, ghen tị đi, ngẩn ngơ đi, run rẩy trước bà đây đi!
Khụ khụ, lạc đề quá rồi.
Khương Thanh Nhu sẽ không thừa nhận rằng mình đứng dậy chỉ để làm lóa mắt đám người này đâu.
Thực ra cô cũng biết, sở dĩ lần này cô có thể nổi bật trước đám đông như vậy cũng có một phần công lao của nguyên chủ.
Rõ ràng có gương mặt đẹp và dáng người chuẩn nhưng nguyên chủ lại chẳng biết cách ăn mặc.
Một khuôn mặt rạng rỡ sắc sảo lại cứ thích giả vờ ngây thơ, thân hình đường cong nóng bỏng thì lại thích che che đậy đậy khiến nửa thân trên trông cứ như bị sưng phù.
Tác phong kém, ăn mặc không phù hợp đã lãng phí hoàn toàn điều kiện trời ban, nhìn kiểu gì cũng thấy lệch lạc.
Muốn ngây thơ cũng được nhưng phải pha chút quyến rũ; muốn kín đáo không hở da thịt cũng được nhưng quần áo phải vừa vặn để tôn lên đường cong.
Khương Thanh Nhu cũng nhìn thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt Khương Phi.
Trong lòng cô lại không nhịn được mà đắc ý.
Sao nào? Tưởng bà đây vẫn là cô nhóc cầm mỹ phẩm mà không biết dùng như trước kia à? Nực cười, lúc Khương Thanh Nhu mới ra mắt (debut) thì cái gì cũng phải tự thân vận động, trang điểm chỉ là chuyện vặt!
Khương Thanh Nhu mạnh miệng khẳng định rằng với lớp trang điểm hiện tại của cô thì cho dù Khương Phi có vẽ hoa lên mặt cũng không bì kịp!
Thế nào là nền tảng, thế nào là cốt cách, cô bạn có hiểu không đấy?
Chưa kể bà đây còn lâu mới cho cô mượn đồ.
Xì! Đồ bạch liên hoa!
Tần Lộ Lộ nhìn chằm chằm Khương Thanh Nhu, cảm thấy có chút kỳ quái.
Sao trên mặt người phụ nữ này lại xuất hiện biểu cảm ngông cuồng đến thế?
Cứ như thể cô ta đang coi thường tất cả mọi người ở đây vậy.
Tuy nhiên Tần Lộ Lộ vẫn hắng giọng, cười lạnh một tiếng: "Sao hả? Không nói được gì nữa à? Mặc nhận rồi chứ gì?"
Sau đó cô ta bước đến trước mặt Khương Thanh Nhu, chìa tay ra: "Vậy thì ngoan ngoãn giao mỹ phẩm ra đây!"
Biết đâu cô ta cũng có thể ké được chút ít.
Khương Thanh Nhu nhướng mày, cô vừa nãy chỉ là quên không nói gì thôi, sao lại thành không nói nên lời rồi?
Cô khẽ cười sau đó hỏi thẳng:
"Tần Lộ Lộ, cậu nói chắc như đinh đóng cột thế, chẳng lẽ cậu đã nhìn thấy đơn đăng ký rồi sao? Tôi nhớ là đơn đăng ký nằm trong ngăn kéo bàn làm việc của cô giáo Mạt lại còn khóa kỹ cơ mà..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!