Mắt Hạ Vĩ sáng lên, phấn khích vỗ tay: "Đúng là cái này, chính là cái này rồi!"
Sau đó lại nghi hoặc: "Chẳng lẽ đưa nhầm? Đưa đến chỗ ngài à?"
Vệ thủ trưởng cười toe toét: "Chuyện như thế này sao cậu không nói sớm với tôi?"
Hạ Vĩ gãi đầu: "Thì tôi cũng phải ăn xong rồi mới đến chứ, cơm thố này phải ăn nóng..."
Nói rồi, mắt cậu ta lại nhìn chằm chằm vào phần cơm nhỏ trong tay Vệ thủ trưởng.
"Làm gì?" Vệ thủ trưởng vội vàng che bát cơm lại, ngửi mùi thơm, không kìm được ăn ngấu nghiến.
Tuy hơi nguội một chút nhưng mùi vị vẫn cực ngon, ông ăn nhoáng cái đã hết sạch cơm, sau đó vẻ mặt đầy dư vị.
Hạ Vĩ cười hì hì hỏi: "Ngon không thủ trưởng? Lần đầu tiên tôi được ăn cơm thố ngon thế này đấy! Sầm Đoàn trưởng sau này có phúc rồi!"
Vệ thủ trưởng tán đồng:
"Không ngờ nữ đồng chí kia còn có tay nghề thế này, xem ra Sầm Thời sau này có lộc ăn rồi, thế này đi, sau này đồng chí Khương tìm cậu có việc gì, cậu không giải quyết được thì đến tìm tôi, tôi duyệt cho!"
Hạ Vĩ nói: "Thế thì tốt quá!"
Hạ Vĩ đi rồi, Vệ thủ trưởng cũng rời khỏi tòa nhà văn phòng nhưng đi được một đoạn ông lại thấy lạ.
Không đúng, đồng chí Khương kia rốt cuộc đưa cơm vào lúc nào nhỉ?
Lúc Khương Thanh Nhu tỉnh lại, cô đang nằm trên ghế dài trong văn phòng Sầm Thời, trên người còn đắp chăn.
Nhưng lúc đầu cô hoàn toàn chưa nhận ra mình đang ở văn phòng Sầm Thời, cô thản nhiên dụi đôi mắt ngái ngủ, ngáp một cái yêu kiều, trở mình, định ngủ thêm chút nữa.
"Đồng chí Khương."
Giọng nam trầm thấp khiến Khương Thanh Nhu giật mình, cô gần như bật dậy khỏi ghế dài.
Nhìn thấy người ngồi bên bàn làm việc, cô ngẩn ra một lúc sau đó ngơ ngác gọi: "Sầm Thời..."
Cô gái nhỏ mới ngủ dậy tóc tai rối bời, đôi mắt mơ màng như phủ sương, đôi môi đỏ mọng hơi chu ra như thể vừa làm sai chuyện gì, giọng nói lại có chút tủi thân.
Sầm Thời vốn đã quyết tâm đuổi người đi lại thấy hơi khó mở miệng.
Nhưng cũng không thể để cô ngủ tiếp được chứ?
Sầm Thời đau đầu, nếu là mấy gã đàn ông thô lỗ kia, anh chắc chắn không nói hai lời đá văng ra ngoài rồi.
Cho dù là mấy cô gái xem mắt trước đây, anh cũng có thể lịch sự mời người ta đi.
Dù sao nam nữ ở chung một phòng, nói ra thế nào cũng không hay.
Nhưng đến lượt Khương Thanh Nhu, anh luôn cảm thấy có chút luống cuống.
Khương Thanh Nhu cũng không phải không hiểu Sầm Thời đang nghĩ gì, cô tự mình leo xuống khỏi ghế, hiểu chuyện cười cười: "Làm phiền anh rồi, tôi, tôi có nặng lắm không?"
Còn mang theo chút mong đợi dè dặt.
Cô xuất hiện trên ghế, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Sầm Thời bế.
Mặc dù chuyện ngủ quên không phải cô cố ý nhưng kết quả mà... cũng không tệ.
Chỉ tiếc là cô ngủ thật lại còn ngủ say như chết nữa chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!