Chương 35: Tôi Không Nhận Không Sự Giúp Đỡ Của Người Khác

Hạ Vĩ là người thẳng thắn, bèn nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí Khương, cô thấy con người Sầm Đoàn trưởng thế nào?"

Khương Thanh Nhu làm ra vẻ muốn nói lại thôi, ngây thơ mím môi: "Anh ấy rất tốt."

Mắt Hạ Vĩ sáng rực lên ngay.

Được rồi! Cô gái nhỏ có ý, vậy là chuyện này thành công tám mươi phần trăm rồi!

Cọc đi tìm trâu, cách một lớp màn, lớp màn đó cứ để cậu ta chọc thủng giúp hai người!

Thế là cậu ta nói toạc hết những nơi Sầm Thời hay lui tới cho Khương Thanh Nhu nghe.

Tổng cộng có bốn chỗ: văn phòng, doanh trại, nhà ăn và căn nhà được phân trong khu gia binh.

"Bây giờ chắc đang ở văn phòng, nếu không có, cô cứ quay lại tìm tôi, tôi vào doanh trại tìm anh ấy."

Hạ Vĩ lo lắng nói:

"Nhưng anh ấy chắc sẽ không nhận đâu, không phải nhằm vào cô, anh ấy chưa bao giờ nhận đồ của người khác."

Cậu ta lại nói: "Hay là cô đưa thẳng cho tôi, tôi nghĩ cách đưa cho anh ấy?"

Người không phận sự không được vào doanh trại, hơn nữa, gặp được rồi, có đưa được hay không cũng là một vấn đề nan giải.

Khương Thanh Nhu gật đầu, cười nói: "Tôi cứ thử trước xem sao, cảm ơn đội trưởng Hạ."

Sau đó vội vàng đi về phía văn phòng.

Hạ Vĩ cười tươi rói nhìn theo bóng lưng Khương Thanh Nhu, thầm nghĩ cô gái nhỏ này cũng bạo dạn phết.

Còn nữa là Khương Thanh Chỉ à Khương Thanh Chỉ, anh đừng có mà tức chết ở nhà nhé!

Khương Thanh Nhu vừa đi, chú lính trẻ lúc nãy liền đến hỏi Hạ Vĩ: "Đội trưởng Hạ, cô gái vừa rồi là ai thế? Trông lạ quá."

Hạ Vĩ bị gọi mấy tiếng mới hoàn hồn, cậu ta lườm chú lính một cái: "Nhìn cái gì mà nhìn? Lạ là đúng rồi, lạ thì cứ coi như người lạ là được!"

Nói xong cậu ta cầm hộp cơm hớn hở đi vào trong.

Chú lính gãi đầu lầm bầm: "Anh chẳng phải cũng nhìn còn gì..."

Khương Thanh Nhu vừa rảo bước vừa lẩm bẩm: Nhất định phải ở văn phòng đấy nhé.

Bây giờ là giờ nghỉ trưa, người tuy ít nhưng không phải là không có, cô và Sầm Thời ngoài mặt vẫn là quan hệ cần tránh hiềm nghi.

Đành phải nhờ cậy Hạ Vĩ thôi.

Nhưng nếu Sầm Thời ở văn phòng, biết đâu còn có thể ở riêng với nhau một chút gì đó.

Lời cầu nguyện của Khương Thanh Nhu không linh nghiệm, văn phòng của Sầm Thời ở tòa nhà văn phòng bên trong, lúc cô ở dưới lầu đã thấy cửa lớn bên trên đóng chặt rồi.

Không chỉ mình phòng đó, cả tòa nhà văn phòng vào giờ cơm trưa này gần như chẳng có bóng người.

Khu văn phòng bên này đều là lãnh đạo cấp cao, có phân nhà ở cũng sẽ không nghỉ ngơi ở văn phòng.

Khương Thanh Nhu thất vọng trong giây lát, quả nhiên, làm gì có vận may tốt thế?

Lúc vừa đi ra Sầm Thời đã nhìn thấy Khương Thanh Nhu rồi nhưng cô gái nhỏ dường như chỉ chăm chăm nhìn về một hướng, anh lại ở một con đường khác nên cô gần như không chú ý đến anh.

Là đến tìm ai?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!