Chương 32: Khương Thanh Nhu Dường Như Chẳng Hề Bận Tâm

Biểu cảm của Khương Phi sụp đổ hoàn toàn, cô ta vội đẩy Triệu Tiểu Chi bên cạnh ra: "Tiểu Chi, không phải cậu muốn ở cùng lớp trưởng sao?"

Triệu Tiểu Chi nhíu mày: "Nhưng tớ muốn ở cùng cậu hơn mà."

Trên khuôn mặt ngây thơ của cô ấy lộ ra vài phần đau lòng từ lúc đến ký túc xá, Khương Phi cứ luôn giúp đỡ Lý Băng chạy đôn chạy đáo, sau đó còn kéo cả cô ấy

- người bị Lý Băng chiếm chỗ

- cùng nói đỡ cho Lý Băng.

Dù tính tình có tốt đến mấy, đến giờ cũng có thêm vài phần oán khí.

Khương Phi nghe thấy Triệu Tiểu Chi hiếm khi phản kháng, có chút luống cuống nhưng giây tiếp theo, dì quản lý đã tuyên bố kết quả:

"Vậy những người còn lại tự thành một phòng, tám người các cô tự chia phòng bốn người đi, phòng hai người tự đi là được rồi!"

Vừa dứt lời, Hạ Vĩ đứng ở cửa cũng nghe thấy, cậu ta vốn định vào giúp Khương Thanh Nhu nhưng suy nghĩ một chút, thấy không thích hợp nên lại nói vài câu khách sáo rồi đi.

Hạ Vĩ vừa đi, Lý Băng đã ở đó châm chọc mỉa mai: "Con ông cháu cha có khác, vừa vào đơn vị đã có người giúp đỡ rồi."

"Nói về quan hệ thì sao bằng cậu được, cậu chẳng phải vừa đến đã gây sự với 'con ông cháu cha' là tôi sao?" Khương Thanh Nhu cười như không cười đáp trả.

Bạch Trân Châu kéo cô lại: "Chuyển đồ đi, đồ của cậu nhiều lắm đấy, lát nữa tớ chuyển xong đồ của tớ sẽ qua giúp cậu."

Khương Thanh Nhu nhìn Bạch Trân Châu vài lần, nhỏ giọng nói: "Vậy cảm ơn cậu nhé."

Lúc chuyển đồ Khương Phi còn không cam lòng nhìn phòng đôi mấy lần, khó khăn lắm mới tự an ủi bản thân phòng đôi không rộng bằng phòng bốn người, quay sang đã thấy Lý Băng cũng đến phòng cô ta.

Còn đắc ý nói với cô ta: "Tớ đổi với Triệu Tiểu Chi rồi, Khương Phi, tớ vẫn muốn ở cùng cậu!"

Khương Phi nhìn đống hành lý chiếm gần nửa phòng của Lý Băng: "..."

Lúc Triệu Tiểu Chi đi ngang qua cô ta còn chưa kịp mở miệng hỏi, Triệu Tiểu Chi đã không quay đầu lại lướt qua người cô ta.

"Khương Phi, cậu giúp tớ dọn dẹp giường chiếu một chút được không?"

Bên kia Lý Băng lại lên tiếng.

Khương Phi hít sâu một hơi, nở nụ cười: "Đương nhiên là được."

"Vậy cảm ơn cậu nhé!" Lý Băng cười bỏ đi.

Khóe miệng đang cong lên của Khương Phi lập tức xệ xuống.

Lúc dọn đồ Bạch Trân Châu cứ nhìn sang phía Khương Thanh Nhu, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng giúp đỡ, sau đó mới phát hiện Khương Thanh Nhu một mình làm rất tốt.

Giường chiếu gọn gàng, quần áo cũng xếp ngay ngắn, ngay cả bồn rửa mặt cô cũng vừa ngân nga hát vừa dọn dẹp xong xuôi còn quay lại hào hứng hỏi Bạch Trân Châu: "Đồ của cậu để bên này được không?"

Bạch Trân Châu nhìn sang, cái kệ nhỏ trong nhà vệ sinh được Khương Thanh Nhu chia thành hai phần bằng nhau, đồ của Khương Thanh Nhu đã treo ở một bên rồi, thậm chí cô còn lau sạch sẽ bên này, kệ cũng sắp xếp gọn gàng.

Trong mắt Bạch Trân Châu lộ ra vẻ ngạc nhiên nhàn nhạt: "Tớ sao cũng được, cảm ơn cậu nhé!"

Khương Thanh Nhu mà cô ấy biết trước đây đâu có như thế này, Khương Phi từng nói, Khương Thanh Nhu ở nhà chẳng biết làm gì nên lúc quyết định làm bạn cùng phòng với Khương Thanh Nhu cô ấy đã chuẩn bị tinh thần giúp đỡ Khương Thanh Nhu trong cuộc sống thường ngày.

Sao giờ, cô ấy lại được Khương Thanh Nhu giúp đỡ thế này?

Khương Thanh Nhu không biết Bạch Trân Châu đang nghĩ gì nhưng cô thật lòng muốn nơi mình ở phải thật thoải mái.

Trước đây ở trại trẻ mồ côi, cô đã có thói quen này, sau này đi làm ra ở riêng cũng giữ thói quen đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!