Chương 31: Phân Ký Túc Xá

Sầm Thời dừng lại một lúc khá lâu chưa đi, Hạ Vĩ hỏi: "Đoàn trưởng, sao thế? Có chuyện gì à?"

Sầm Thời khựng lại, vốn định nói không có gì.

Chuyện giữa các cô gái nhỏ, anh là một thằng đàn ông to xác xen vào làm gì? Hơn nữa việc cô tránh mặt cũng không phải không có lý, hai người đều ở trong cùng một đơn vị.

Chuyện không có kết quả thì đừng để cô phải chịu những lời đồn đại không hay.

Nhưng cô gái bên trong bỗng nhìn sang với ánh mắt gần như cầu xin, đôi mắt như phủ một lớp sương mù khiến anh bất giác động lòng trắc ẩn.

Sầm Thời dặn dò Hạ Vĩ: "Bên trong cãi nhau rồi, cậu vào xem thử đi."

Sau đó dẫn những người còn lại đi thẳng.

Hạ Vĩ bị bỏ lại một mình có chút ngơ ngác, quay đầu nhìn, phát hiện lại là ký túc xá nữ.

Cậu ta gãi đầu "Hả?" một tiếng, rất nhanh đã nhìn thấy nhân vật chính.

Ngay sau đó Hạ Vĩ lại "Ồ ~" một tiếng đầy ẩn ý sau đó te tái chạy vào.

"Cãi cãi cãi cái gì mà cãi?!" Vừa vào, cậu ta đã ra dáng đội trưởng quát lớn.

Dì quản lý ký túc xá thấy đội trưởng đến, không thể không ra mặt quản lý: "Chỉ là mấy đứa con gái tranh cãi vài câu thôi, không có gì đâu."

Vừa nãy bà ấy cũng nghe thấy rồi nhưng lười quản, chỗ nào có con gái là chỗ đó có cãi nhau, bà ấy quản cũng chẳng có tác dụng gì còn phải phân ký túc xá cho bọn họ nữa.

Hạ Vĩ nhìn Lý Băng, cô ta đứng sừng sững ở đó như một bức tường.

Lại nhìn sang Khương Thanh Nhu, cô gái nhỏ đầu cũng không dám ngẩng lên.

Thế là nói thẳng: "Đây là cãi nhau đơn giản thôi à? Bà xem cái con to xác kia sắp giơ tay đánh người rồi kìa! Bà không quản thì thôi còn ở đây bênh vực!"

Lý Băng giật khóe miệng, kinh ngạc quay đầu lại.

To xác?!

Cô ta từ nhỏ đến lớn đã cao, ghét nhất người khác lấy chiều cao của mình ra nói, người này thế mà dám công khai gọi cô ta là to xác?!

Hạ Vĩ thấy ánh mắt này của Lý Băng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu hỏi lại: "Sao nào? Cô còn muốn đánh tôi à?!"

Cậu ta cảm thấy mình nói chẳng sai chút nào.

Hơn nữa ánh mắt đó của Khương Thanh Nhu, cho dù không có lời dặn dò của Sầm Thời, bản thân Hạ Vĩ cũng sẽ động lòng trắc ẩn.

Lý Băng tức không chỗ phát tiết lại quay đầu nhìn Khương Thanh Nhu, cô ta chợt nhận ra mình có phải bị Khương Thanh Nhu coi như khỉ mà trêu đùa rồi không?

Vừa nãy người này còn khí thế hùng hổ như muốn sống chết với cô ta, bỗng chốc lại như biến thành người khác.

Nhưng đối mặt với lãnh đạo, cô ta dù có tức giận đến mấy cũng chỉ có thể chửi thầm trong lòng Khương Thanh Nhu là đóa bạch liên hoa, đồ khốn nạn!

Khương Thanh Nhu bỗng nhướng mày, cố ý lộ ra vài phần đắc ý nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.

Lý Băng hoàn toàn sụp đổ, cô ta chỉ vào Khương Thanh Nhu nói với Hạ Vĩ: "Cô ta là giả vờ đấy! Vừa nãy rõ ràng còn mồm mép tép nhảy, bây giờ giả vờ yếu đuối cho ai xem?!"

Khương Thanh Nhu thầm nghĩ, đương nhiên là cho Sầm Thời xem rồi.

Nhưng khi ánh mắt Hạ Vĩ nhìn sang, cô cắn môi, không nói gì.

"Giả vờ chỗ nào? Đồng chí này, cô đừng có ngậm máu phun người, tự mình bắt nạt đồng chí nữ còn ở đây vừa ăn cướp vừa la làng." Hạ Vĩ lầm bầm nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!