Chương 29: Tìm Lãnh Đạo Đánh Tiếng

Khương Thanh Chỉ nghe bố Khương nói vậy trong lòng thót một cái nhưng vẫn thành thật thừa nhận: "Con bảo đi đấy, thủ trưởng cũ của con giới thiệu đối tượng."

Khương Viễn giày còn chưa kịp thay đã xông vào, mặt đầy vẻ chất vấn nhìn Khương Thanh Chỉ:

"Bảo con giới thiệu là con giới thiệu à? Sao con không tự giới thiệu mình đi? Một câu là bán em gái rồi, có ai làm anh như con không hả?"

Bảo con gái lấy chồng, bố Khương còn chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Theo ý ông, hai mươi ba hai mươi tư tuổi lấy chồng cũng không muộn, nếu không thì vội vàng đi hầu hạ người khác sớm thế làm gì?

Tề Phương lại hỏi: "Là người thế nào? Mà lại còn cần thủ trưởng giới thiệu."

Khương Thanh Chỉ giới thiệu sơ qua một chút, Tề Phương càng nghe, nụ cười trên mặt càng tươi.

Trong lòng anh cũng càng thêm bực bội.

Cái tên Sầm Thời này, sao lại không có chút khuyết điểm nào thế?! Sao phụ nữ trong nhà ai cũng ưng thế?

Đặc biệt là khi nói đến Sầm Thời không có anh chị em lại mồ côi cha mẹ sớm, vẻ mặt Tề Phương càng thêm hài lòng.

Cuối cùng Tề Phương cười tươi rói nói: "Người này cũng được đấy nhưng theo tính cách của em gái con, tốt nhất là đừng hỏi, các con càng hỏi nó càng không nói đâu."

Khương Thanh Nhượng bất mãn: "Thế nhỡ em gái bị người ta lừa đi mất mà mình không biết à? Thế không được, con không cho phép!"

Tề Phương trừng mắt nhìn Khương Thanh Nhượng: "Mày dám! Mẹ xem đứa nào dám phá hỏng hôn sự của Nhu Nhu!"

Chỉ có phụ nữ mới biết người đàn ông như vậy hiếm có đến mức nào, bà đã lo lắng từ lâu chuyện con gái sau này có bị nhà chồng bắt nạt hay không rồi.

Bây giờ nói xem mắt được một người đàn ông tốt như vậy, Tề Phương dù cảm thấy con gái còn nhỏ cũng không nỡ để con bỏ lỡ!

Vệ thủ trưởng nhìn Hạ Vĩ đang hớn hở báo cáo với mình cũng không kìm được vui lây, ông hỏi: "Thành thật rồi hả?"

Hạ Vĩ cười toe toét nói: "Thủ trưởng, ngài còn không tin tôi sao? Sầm Đoàn trưởng có bao giờ bắt tay với người ta đâu, anh ấy còn đưa con gái nhà người ta về tận nhà nữa đấy!"

Vừa nãy cậu ta thấy lúc Sầm Thời đưa Khương Thanh Nhu về nhà, mặt Khương Thanh Chỉ thối hoắc, nếu không phải thành rồi, mặt anh ta cũng chẳng thối đến mức đó!

Lời này không sai chút nào, Vệ thủ trưởng kinh ngạc đến mức không khép được miệng.

Rồi cười đến híp cả mắt: "Thật hả?!"

"Thật ạ!" Hạ Vĩ gật đầu như gà mổ thóc: "Thủ trưởng, tôi thấy lần này đa phần là thành rồi!"

Hai người còn đang bàn luận bên trong, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó không đợi bên trong trả lời, Sầm Thời đã mặt mày xanh mét bước vào.

Vệ thủ trưởng và Hạ Vĩ đều giật mình.

Sầm Thời xưa nay coi trọng quy tắc, xông thẳng vào văn phòng cấp trên như vậy là lần đầu tiên.

Gương mặt tuấn tú của anh vô cùng lạnh lùng, Vệ thủ trưởng còn tinh ý nhận ra quần áo của Sầm Thời có chút xộc xệch.

Vừa định hỏi, Sầm Thời đã trầm giọng mở miệng: "Bác Vệ, sau này chuyện cá nhân của cháu bác đừng lo nữa, nếu còn có chuyện treo đầu dê bán thịt chó như vậy, lần sau cháu không ngại vi phạm quân lệnh đâu."

Nói xong anh quay người đi thẳng, không chút dây dưa.

Sầm Thời vừa đi, Vệ thủ trưởng liền chất vấn Hạ Vĩ: "Cậu chẳng bảo là thành rồi sao? Sao tôi thấy nó như bị chọc tức thế?"

Hạ Vĩ cũng khó hiểu nhưng cậu ta rất nhanh bình tĩnh giải thích: "Thủ trưởng, cái này ngài không hiểu rồi, Sầm Đoàn trưởng nói sau này không cần ngài lo chuyện cá nhân nữa, có thể là muốn nói lần này thành rồi, không cần ngài quản nữa."

Khóe miệng Vệ thủ trưởng giật giật: "Còn có thể hiểu như vậy à? Cậu đừng lừa tôi, tôi gan bé lắm, nhỡ Sầm Thời thật sự không nghe lời tôi nữa thì tôi làm thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!