Chương 28: Xem Mắt, Ai Xem Mắt?

Về đến nhà, Khương Thanh Nhượng còn kiểm tra em gái một lượt từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi: "Thằng nhóc đó không làm gì em chứ?"

Khương Thanh Nhu khen Khương Thanh Nhượng một trận: "May mà anh hai về kịp, nếu không nắm đấm của hắn đã giáng vào mặt em rồi! Anh hai em lợi hại nhất!"

Khương Thanh Nhượng gãi đầu, ngượng ngùng nói: "May mà anh đến đúng lúc."

Khương Thanh Nhu thuận đà nói: "Đúng thế đúng thế, tên Khương Chính kia đúng là không ra gì, em thấy hắn lảng vảng trước cửa nhà mình mấy lần rồi cũng không biết là muốn làm gì, dù sao cũng lén lút, chẳng giống làm chuyện tốt gì cả."

Khương Thanh Nhượng càng nghe càng tức: "Không phải là định đến nhà mình ăn trộm đấy chứ?!"

Khương Thanh Nhu vội gật đầu: "Em thấy có khả năng lắm!"

Khương Thanh Nhượng lại định xông ra ngoài: "Cái thằng ngu này, anh phải dần cho nó một trận nữa mới được!"

"Ấy! Anh hai!" Khương Thanh Nhu vội vàng gọi Khương Thanh Nhượng lại.

Vừa nãy khu tập thể vắng người nên Khương Thanh Nhu mới để mặc Khương Thanh Nhượng đánh hắn, giờ mà có người khác ngoài Khương Phi nhìn thấy thì lại rắc rối to.

Đừng để đến lúc đó anh cả lại bị gán thêm cái tội danh gì.

Khương Phi biết thì không sao, cô vốn dĩ chẳng định giả vờ gì trước mặt Khương Phi, cứ công khai mà làm.

Hơn nữa không có người làm chứng, không có chứng cứ, chứng minh thế nào?

Khương Thanh Nhu trước kia thì sợ, chứ Khương Thanh Nhu bây giờ thì không, chẳng phải chỉ là cái miệng thôi sao?

Nói dối không chớp mắt ai mà chẳng biết làm.

Nhưng lời nhắc nhở vẫn phải nói, Khương Thanh Nhu làm ra vẻ rất lo lắng nhìn Khương Thanh Nhượng: "Anh hai, anh không thấy Khương Chính như vậy rất đáng sợ sao? Trộm đồ thì em không biết hắn có dám không nhưng nếu nhìn trộm thì..."

"Hắn nhìn trộm em?! Đm! Thằng khốn nạn!" Khương Thanh Nhượng lại muốn xông ra ngoài.

Khương Thanh Nhu vội vàng kéo tay Khương Thanh Nhượng lại.

Cô thầm nghĩ, anh hai bốc đồng thế này, không bị người ta lợi dụng mới lạ.

Nếu cô là Khương Phi, chẳng phải cũng sẽ ra tay từ chỗ anh hai sao?

Nhưng cô vẫn hết lời khuyên nhủ:

"Chúng ta không có bằng chứng, đánh người là chúng ta sai rồi, hơn nữa chuyện này mỗi người một lý, cả nhà họ thích nhất là cãi cùn anh cũng không phải không biết, đến lúc đó nếu mọi người phải lên đồn, người lo lắng chẳng phải vẫn là người nhà mình sao."

Lời này khiến mặt Khương Thanh Nhượng đỏ lên, anh gãi đầu nói: "Đâu có dễ lên đồn thế?"

Khương Thanh Nhu biết lời mình nói có tác dụng rồi lại nói: "Anh hai, sau này nếu thấy hắn lảng vảng trước cửa, anh nhớ phải đuổi hắn đi, biết chưa? Còn phải để bố ít tiếp xúc với hắn nữa."

"Tại sao?" Khương Thanh Nhượng lại ngơ ngác.

Khương Thanh Nhu dứt khoát nói: "Bố hay mềm lòng, hắn thì nhiều mưu mô, đừng để đến lúc đó bị lừa."

Khương Thanh Nhượng vốn định nói một ông già thì có gì mà lừa nhưng nghĩ đến cảnh vừa rồi Khương Chính giơ nắm đấm với Khương Thanh Nhu, Khương Thanh Nhượng cảm thấy có lẽ những chuyện Khương Chính dám làm sau lưng không ít đâu.

Anh gật đầu đồng ý.

Sau đó cười lấy từ trong túi ra một bọc giấy dầu: "Nhìn xem, anh mang gì ngon về cho em này!"

Khương Thanh Nhu nhìn thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn lại nghiêm túc.

Thôi xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!