Khương Thanh Nhu nhìn một hồi, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Sao trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông này, cô dường như nhìn thấy một tia hoảng sợ?
Khương Thanh Nhu vô cùng khó hiểu.
Chẳng lẽ cô có thể ăn thịt anh được sao?
Ăn thịt thì chắc chắn không, ăn chút đậu hũ thì được chứ nhỉ?
"Nhà cô ở trong đó à?" Sầm Thời nhìn khu tập thể phía trước hỏi.
Khương Thanh Nhu gật đầu, đưa tay chỉ về phía đó, cười nói: "Ở ngay phía trước kia kìa."
Ngón tay cô làm như vô tình lướt qua cúc áo trước ngực Sầm Thời, dọa Sầm Thời giật mình theo bản năng hất tay Khương Thanh Nhu ra.
Lần này người bị dọa là Khương Thanh Nhu, sức Sầm Thời rất lớn, bàn tay cũng to, cú hất vừa rồi gần như đập vào khuỷu tay Khương Thanh Nhu, cô không chịu nổi, cứ thế lảo đảo ngã sang bên cạnh.
Cô nhắm mắt lại còn chưa kịp hét lên đã cảm thấy tay mình bị kéo mạnh lại.
Lần này khiến cô kinh ngạc mở mắt ra, bắt gặp một đôi mắt khác cũng kinh ngạc không kém.
Sầm Thời cũng không ngờ, mình lại theo bản năng nắm lấy tay cô.
Lực hất người ta ra mạnh bao nhiêu thì lực kéo người ta lại mạnh bấy nhiêu.
Khương Thanh Nhu bị kéo mạnh ngã nhào vào lòng Sầm Thời nhưng người đàn ông lại không đứng vững, bị cô va vào ngã ngửa ra sau.
Một giây mất trọng lượng, Khương Thanh Nhu ngã đè lên người Sầm Thời, Sầm Thời ngã xuống lớp tuyết mỏng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đừng nói đến Sầm Thời vốn dĩ cứng nhắc bảo thủ, ngay cả ảnh hậu Khương Thanh Nhu cũng có chút không phản ứng kịp.
Cô.
Cứ như vậy.
Đè Sầm Thời xuống đất?
Khương Thanh Nhu chớp chớp mắt, gò má trắng ngần như ngọc đỏ bừng lan đến tận cổ.
Sầm Thời thì càng tệ hơn.
Anh bây giờ đẩy ra cũng không được, quát người ta đi ra cũng không xong.
Bây giờ không chỉ là vấn đề nam nữ thụ thụ bất thân bình thường nữa rồi.
Anh bây giờ có thể cảm nhận rõ ràng hai khối mềm mại trước ngực đang áp sát vào mình.
Lần đầu tiên trong đời, Sầm Thời cảm thấy mình chưa bao giờ khó xử đến thế.
Cảm giác đầu óc trống rỗng là thế nào, lần này anh đã trải nghiệm sâu sắc.
May mà cô gái nhỏ còn đang rụt rè hỏi: "Sầm, Sầm Thời, anh không sao chứ?"
Biểu cảm của cô lo lắng, cúi đầu, hơi thở ấm nóng vờn quanh yết hầu xương quai xanh của Sầm Thời, phản ứng chưa từng có khiến Sầm Thời rùng mình một cái.
Sầm Thời khó khăn nói: "Cô xuống khỏi người tôi trước đã."
Anh nói xong câu này, Khương Thanh Nhu dường như mới nhận ra mình đang ở trên người anh, luống cuống tay chân bò dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!