Sau bao nhiêu năm xa cách, đây là lần đầu tiên cả đại gia đình lại ngồi cùng nhau ăn tết.
Nụ cười trên mặt Khương Thanh Nhượng chưa bao giờ tắt, cứ vây quanh Khương Thanh Nhu, gần như trở thành đàn em của Khương Thanh Nhu, làm Khương Thanh Nhu tức đến mức bảo Khương Thanh Nhượng mau tự mình sinh một đứa mà chơi.
Khương Thanh Nhượng đỏ mặt nói: "Anh và Duyệt Duyệt định tháng ba kết hôn rồi."
"Hả?"
Cả nhà đều kinh ngạc.
Tháng ba? Vậy chẳng phải chỉ còn hơn một tháng nữa sao?
Tề Phương đứng dậy mắng Khương Thanh Nhượng: "Trước đây mẹ hỏi thì con không nói, bây giờ con bảo mẹ là tháng ba, mẹ chuẩn bị sao kịp! Tin không mẹ đánh chết con!"
Nói rồi, bà cởi giày đuổi theo, Khương Thanh Nhượng vội vàng trốn sau lưng em gái.
Sầm Thời lao nhanh tới, ôm Khương Thanh Nhu vào lòng như bảo bối: "Cậu tự chơi đi."
Sau đó căng thẳng ôm Khương Thanh Nhu đi.
Kể từ lúc Khương Thanh Nhượng đến đây Sầm Thời chưa bao giờ yên tâm.
Khương Thanh Nhu dở khóc dở cười đồng thời cũng không quên nói đỡ cho anh trai mình vài câu: "Mẹ, mẹ mau nghĩ xem chuẩn bị thế nào đi, cần liên lạc thì mau đánh điện báo!"
Cô lại nhìn sang Khương Thanh Chỉ: "Anh cả, anh mau khuyên mẹ đi chứ!"
Khương Thanh Chỉ nhìn Sầm Thời một cái, sau đó cười cười, dùng giọng điệu dịu dàng nhất nói những lời tàn nhẫn nhất: "Không sao đâu Nhu Nhu, em vào nghỉ ngơi đi, nó thiếu đòn đấy."
Làm Khương Thanh Nhượng tức đến mức chạy khắp nhà, vừa chạy vừa hét: "Con lớn thế này rồi mẹ còn dạy dỗ con làm gì chứ! Mai con kết hôn rồi! Con không muốn bị đánh nữa đâu!"
Khương Thanh Nhu: "..."
Anh hai, em không tin Duyệt Duyệt nhịn được không đánh anh đâu.
Tháng ba hoa đào nở, Khương Thanh Nhu cũng mang thai hơn bảy tháng rồi, mặc dù gia đình nhà họ Khương và nhà họ Vệ đã dặn đi dặn lại Khương Thanh Nhu nhận được lời chúc phúc là được, người không đến cũng được nhưng Khương Thanh Nhu vẫn ép Sầm Thời cùng về Thượng Hải.
Nhìn thấy Khương Thanh Nhu và Sầm Thời xuất hiện ở cửa Khương Thanh Nhượng là người đầu tiên lao ra.
Sầm Thời thành thạo ôm lấy Khương Thanh Nhu đang bụng mang dạ chửa, thản nhiên nói: "Giữ khoảng cách."
Khương Thanh Nhượng chỉ lo vui mừng, vội vàng để Khương Thanh Nhu vào nhà.
Gia đình nhà họ Khương vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhưng cũng không thiếu màn mắng mỏ Khương Thanh Nhu, may mà thái độ nhận lỗi của Khương Thanh Nhu tốt nên chuyện này ngoài khiến mọi người sợ hãi ra thì cũng nhanh chóng qua đi.
Khương Thanh Nhu và Sầm Thời về phòng mới phát hiện phòng mình vẫn y nguyên như lúc mới đi, không một hạt bụi.
Mang thai đến giai đoạn cuối Khương Thanh Nhu luôn có chút đa sầu đa cảm, cô vừa mếu máo Sầm Thời đã thành thạo ôm cô an ủi, cho đến khi Sầm Thời lại chuẩn bị an ủi thì Khương Thanh Nhu không nhịn được từ buồn bã chuyển sang bật cười.
Còn mấy ngày nữa là đến đám cưới, mấy ngày nay Khương Thanh Nhu có thể nói là đi dạo khắp nơi, sau năm 80 dần mở cửa kinh tế cá thể, Thượng Hải lại là một trong những thành phố thương mại lớn trong nước, có khối chỗ để đi dạo.
Nhưng Khương Thanh Nhu cũng lần đầu tiên biết, anh hai đã không còn làm việc trong nhà nước nữa, anh tự mình đi kinh doanh, bây giờ đã là ông chủ của mấy cửa hàng rồi.
Khương Thanh Nhu: Phải nói là sau này vẫn phải ôm đùi anh hai thôi.
Tề Phương thì lén kéo Khương Thanh Nhu hỏi cô còn nhớ lời bà nói trước khi cô đi Tây Bắc hai năm trước không.
Khương Thanh Nhu nói quên rồi.
Tề Phương dí trán Khương Thanh Nhu, nói: "Mẹ nghe lời con, lúc có thể mua đất thì mua cho con hai mảnh rồi nhưng đều ở khu Đông, vị trí không tốt lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!