Sầm Thời nhìn đồng hồ rồi nhìn chằm chằm cửa tiệm cơm, trên mặt lộ vẻ không vui.
Cái tay kỹ thuật viên từ nước ngoài về kia sao chẳng có chút khái niệm thời gian nào thế?
Đã muộn hơn nửa tiếng rồi.
Chiều hôm qua anh bị Vệ thủ trưởng gọi đến văn phòng, bảo là giao cho anh một nhiệm vụ quan trọng.
Nhiệm vụ là tiếp đãi thật tốt tay kỹ thuật viên từ nước ngoài về này, cho người ta ăn ngon uống say.
Sầm Thời chẳng muốn nhận chút nào.
Nhưng Vệ thủ trưởng vừa đấm vừa xoa, anh đành phải cắn răng đến đây.
Trước khi đi Hạ Vĩ còn tìm anh, bảo anh ăn mặc cho đàng hoàng một chút, đừng để kỹ thuật viên coi thường lính tráng bọn họ.
Sầm Thời dứt khoát từ chối.
Anh quan tâm quái gì người ta có coi thường anh hay không? Dù sao anh cũng chỉ coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng không chịu nổi Hạ Vĩ lải nhải, cuối cùng Sầm Thời bịt tai thay quân phục còn để mặc Hạ Vĩ chỉnh trang lại đầu tóc cho mình.
Sầm Thời cảm thấy mình bây giờ cứ như con công xòe đuôi, ngồi trong đại sảnh tiệm cơm quốc doanh này rất chi là chướng mắt.
Đợi thêm mười phút nữa, nếu không đến thì anh về.
Anh gõ ngón tay lên mặt bàn nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt bỗng lướt qua một bóng dáng quen thuộc, cô gái kia vội vội vàng vàng chạy trên con phố đang lất phất tuyết rơi, mặc một chiếc áo khoác màu lông lạc đà, bên trong là chiếc váy dài màu trắng, chân đi đôi bốt da nhỏ.
Lông mày Sầm Thời nhướn lên: Không lạnh à?
Nhưng ý thức được mình đang lo chuyện bao đồng, anh lại ép mình thu hồi tầm mắt.
Khương Thanh Nhu run cầm cập bước vào tiệm cơm quốc doanh, phủi những bông tuyết trên người rồi mới đi vào trong.
Thật sự không phải cô muốn đẹp mà không cần ấm mà là nguyên chủ thật sự không biết nghĩ thế nào.
Cả tủ quần áo toàn là áo bông hoa hòe hoa sói, cái áo bông màu xanh đen lần trước còn là của anh hai, cái duy nhất Khương Thanh Nhu thấy mặc được chính là chiếc áo khoác này.
Bên trong chỉ có thể phối với váy.
Thực ra bên trong váy cô còn mặc quần giữ nhiệt nhưng vì tứ chi thon thả nên không lộ ra, áo khoác cô cài cúc, phần eo có chiết eo một chút, lộ ra đường cong eo thon thả.
Dưới áo khoác là tà váy trắng, váy dài che đi quần giữ nhiệt, đôi bốt da nhỏ vừa ấm áp vừa chống trượt.
Khương Thanh Nhu vừa bước vào đã thu hút ánh nhìn của không ít người.
Nhan sắc là một phần, điều thu hút hơn là cách ăn mặc của cô.
Rõ ràng đều là những bộ quần áo thường thấy, sao lại có thể phối hợp như thế này?
Mấy cô gái nhất thời không thể rời mắt.
Khương Thanh Nhu thầm nhủ trong lòng: Vị trí trong cùng gần cửa sổ.
Mắt cô cứ tìm kiếm mãi, cho đến khi chạm phải đôi mắt sâu thẳm kia.
Người nọ ngay khoảnh khắc cô nhìn sang liền dời mắt đi, làm như thể chưa từng nhìn thấy cô vậy.
Khương Thanh Nhu không để bụng, cô chỉ thấy lạ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!