Lúc Khương Thanh Chỉ về nhà tâm trạng cực kỳ tệ.
Nhìn thấy Khương Thanh Nhu đang loay hoay với đống đồ anh và Khương Thanh Nhượng mua hôm nay, tâm trạng anh càng tệ hơn.
Khương Thanh Nhu thấy anh cả về thì mắt sáng lên, vẫy tay: "Anh cả mau lại đây! Xem bọn em mua gì này!"
Khương Thanh Chỉ đi tới, thấy một đống vải vụn trên bàn, anh hít sâu một hơi, hỏi: "Cái này để làm gì?"
Khương Thanh Nhu hào hứng nói: "Anh cả, đống vải vụn này rẻ lắm lại không cần phiếu vải, em định dùng chúng may quần áo đấy! Kiểu chắp vá, đẹp lắm!"
Khương Thanh Chỉ nhìn dáng vẻ ngây thơ lương thiện của em gái lại nhớ đến nhiệm vụ hôm nay của mình, lòng đau nhói, vội vàng rút ví ra:
"Mua mấy thứ này làm gì? Hết tiền hết phiếu thì hỏi anh, muốn may quần áo thì đi mua vải, may bộ quần áo tử tế đẹp đẽ vào."
Con gái lớn rồi phải lấy chồng, sau này anh còn chẳng có cơ hội tiêu tiền cho em gái nữa.
Khương Thanh Nhu biết ý tốt của Khương Thanh Chỉ, cô ngượng ngùng lè lưỡi:
"Không phải đâu anh cả là ví tiền của em bị mất, em ngại xin các anh, đúng lúc chỗ vải này cũng đẹp, em định may tạm một cái ví, chỗ còn lại thì may quần áo."
Tối qua cô mới phát hiện ví tiền bị mất, tiền trong đó tuy không nhiều nhưng Khương Thanh Nhu xót lắm.
Nên sáng sớm nay cô đã đi dọc con đường hôm qua tìm, không thấy, mới nghĩ hay là may cái khác.
Có cái mới sẽ quên cái cũ, đây là tôn chỉ Khương Thanh Nhu luôn tuân theo.
Khương Thanh Nhượng cũng nói: "Lúc đó anh hai sẽ giúp em nhét đầy ví tiền, cho em vui hơn nữa!"
Khương Thanh Nhu vội nói: "Thôi đừng anh hai! Anh phải để dành tiền cưới vợ, không sau này anh không có tiền chẳng ai thèm lấy anh đâu!"
Rồi quay sang nhìn Khương Thanh Chỉ: "Anh cả cũng thế, tiền của anh cứ giữ lấy đi, em vào đoàn văn công được phát lương mà!"
Bên này Khương Thanh Nhượng còn đang thầm cảm thán em gái hiểu chuyện, Khương Thanh Chỉ đang đứng bỗng dưng nổi giận:
"Em nói lời ngốc nghếch gì thế? Chuyện sau này để sau này tính, bây giờ anh chỉ có mình em là em gái, em tiêu tiền của anh không phải là chuyện đương nhiên sao?"
Cưới với chả xin, Khương Thanh Chỉ nghĩ đến là đau đầu nhưng khổ nỗi đó là nhiệm vụ cấp trên giao xuống, lý do đưa ra lại hợp lý, anh không từ chối được.
Anh có nằm mơ cũng không ngờ, mình xuất ngũ rồi mà vẫn bị thủ trưởng tìm gặp.
Vừa gặp đã bảo giới thiệu cho em gái một "người bạn"!
Chưa ăn thịt lợn cũng từng thấy lợn chạy, Khương Thanh Chỉ sao có thể không hiểu ý thủ trưởng?
Anh không nỡ xa Khương Thanh Nhu là một chuyện, quan trọng hơn là Khương Thanh Nhu chưa đầy mười chín tuổi, trong lòng anh bây giờ chỉ cảm thấy vị thủ trưởng mình luôn kính trọng là cầm thú!
Dám đánh chủ ý lên em gái anh! Cầm thú cũng không bằng!
Khương Thanh Nhu hơi bị dọa bởi dáng vẻ này của Khương Thanh Chỉ, cô rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: "Em tiêu là được chứ gì anh cả, anh đừng giận mà."
Khương Thanh Nhượng chắn trước mặt em gái, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ bất mãn với Khương Thanh Chỉ: "Anh hung dữ với Nhu Nhu làm gì? Nhu Nhu gan nhỏ, anh muốn dọa em ấy sợ à?"
Khương Thanh Nhu nhìn anh hai bảo vệ mình như gà mẹ bảo vệ gà con không khỏi bật cười, vội vàng giảng hòa: "Anh hai, không sao đâu, anh cả cũng là quan tâm em thôi."
Rõ ràng là cho cô tiền tiêu lại còn bị mắng một trận, Khương Thanh Nhu thấy anh cả cũng tội tội.
Khương Thanh Chỉ thấy em gái rõ ràng chịu ấm ức mà vẫn nói đỡ cho mình, sự áy náy trong lòng lập tức trào dâng, anh vội vàng xin lỗi:
"Xin lỗi Nhu Nhu, anh cả chỉ nhất thời nóng nảy thôi, anh không có ý gì khác đâu, tiền của anh em muốn tiêu thế nào thì tiêu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!