Khương Viễn hít sâu mấy hơi, mới dám ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái nói:
"Không cho nó! Đồ của con gái tôi sao có thể cho người khác chứ? Ngày mai bảo mẹ con nấu cho con bát mì gà thật to, ốp thêm cả quả trứng gà nữa!"
Khương Thanh Nhu lúc này mới cười: "Bố không trách con là được rồi nhưng con không muốn ăn một mình đâu, con muốn ăn cùng mọi người cơ!"
Nghe Khương Thanh Nhu nói vậy Khương Viễn càng thấy có lỗi với con gái, ông xua tay: "Bố không ăn, bố không xứng ăn, các con ăn đi."
Không biết có phải do rượu không mà ông nghĩ đến dáng vẻ tủi thân vừa rồi của con gái cưng lại thấy cay cay sống mũi.
Khương Thanh Nhu thầm nghĩ lần này làm lớn chuyện rồi.
Vội vàng đi tới an ủi ông bố đa cảm: "Bố, muốn ăn thì cùng ăn mà, bố không ăn sao con nuốt trôi được, đúng không ạ?"
Khương Viễn nhìn đôi mắt to tròn ngây thơ của Khương Thanh Nhu, lúc này mới gật đầu: "Vậy bố ăn một chút thôi."
Khương Thanh Nhu nở nụ cười lại chuyển chủ đề, trò chuyện một lúc, cơn buồn ngủ ập đến, cô về phòng trước.
Tề Phương thấy con gái vào rồi mới hạ giọng lạnh lùng nói với chồng:
"Sau này ông bảo em trai ông chú ý một chút, ông không thấy hôm nay Nhu Nhu suýt khóc à, ông nỡ để con gái mình chịu thiệt thòi chứ không nỡ để em trai mình chịu thiệt thòi hả!"
Khương Viễn thấy các con trai cũng về phòng rồi mới ôm vai vợ, xin lỗi: "Đâu có đâu? Lần sau tôi nhất định sẽ mắng nó một trận ra trò!"
"Được." Giọng điệu Tề Phương dịu xuống, bỗng nói: "Đúng rồi, con gái ông thi đỗ vào đoàn văn công ông cũng phải tặng quà gì cho nó chứ? Tiền tiêu vặt mấy tháng nay ông vẫn chưa tiêu đúng không?"
Câu này khiến Khương Viễn toát mồ hôi lạnh.
Ông nhớ lại hôm qua Khương Nghĩa khóc lóc kể lể trước mặt ông là không có tiền ăn cơm, ông đã bảo mấy hôm nữa sẽ lén cho nó một khoản tiền.
Nếu lúc đó không phải chỉ có ông và Khương Nghĩa ở đó, ông còn nghi ngờ có phải Tề Phương biết gì rồi mới lôi chuyện này ra nói hay không.
"Sao không nói gì thế? Ông hết tiền rồi à?" Tề Phương nhìn ông với ánh mắt sắc bén.
Khương Viễn vội xua tay: "Đâu có đâu? Tôi chắc chắn sẽ chuẩn bị cho Nhu Nhu một món quà thật to, bà cứ chờ mà xem."
Cho dù không có chuyện hôm nay thì so con gái với em trai vẫn là con gái quan trọng hơn.
Chưa kể còn xảy ra chuyện này nữa.
Ông mới không lấy tiền mua quà cho Nhu Nhu đi cho cái kẻ chọc con gái ông không vui đâu!
Tề Phương lúc này mới cười: "Coi như ông biết thương con gái."
Khương Phi bị người nhà mắng đến tận nửa đêm mới xong, ăn qua loa hai miếng bánh ngô, cô ta bị bắt tắt đèn đi ngủ.
Vì cô ta ở ngoài ban công, chỉ có thể bật đèn phòng khách, mọi người đi ngủ rồi, dù cô ta chưa làm xong việc riêng cũng phải tắt đèn đi ngủ.
Ngồi trên giường ván gỗ, Khương Phi cố gắng đóng chặt cửa sổ, nếu không gió cứ lùa vào, bây giờ đang là mùa đông.
Cô ta ôm gối ngồi trên giường, đối diện cửa sổ chính là phòng của Khương Thanh Nhu.
Khương Phi ngửi thấy mùi mồ hôi trên người mình, bụng vẫn đói cồn cào, cuối cùng không nhịn được lại khóc lên.
Cô ta nghiến răng nghĩ, sao Khương Thanh Nhu không đi chết đi?
Đều tại Khương Thanh Nhu, cô ta mới gặp chuyện như vậy, nếu không phải Khương Thanh Nhu gây khó dễ cho cô ta ở phòng trang điểm, sao cô ta lại để mặt mộc rồi phát huy thất thường chứ?
Nếu không phải tại Khương Thanh Nhu, cô ta cũng sẽ không mất hình tượng trước mặt những người trong đội múa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!