Nhắc đến chuyện này trong lòng Khương Phi cũng khó chịu, cô ta kéo tay cha, liếc nhìn Khương Thanh Nhu một cái rồi nói: "Nếu không thi đậu thì nhà họ có hầm gà ăn mừng không? Cha, đừng đi nữa, chắc họ ăn xong cả rồi."
Khương Nghĩa chép miệng, sự khó chịu trong lòng đã lấn át cơn thèm ăn, sợ mình vào đó lại bị anh cả chị dâu lôi kéo chúc mừng Khương Thanh Nhu nên cũng muốn bỏ về.
Nhưng không sao, con gái ông ta đứng nhất, điểm này Khương Thanh Nhu vẫn không bằng được.
Bên kia Khương Thanh Nhu đâu dễ dàng để họ đi như vậy, cô bước tới giả vờ ngạc nhiên nói: "Chị họ à, nói thế đâu có được, con gà này mẹ em hầm từ chiều rồi mà kết quả thi tối mới có cơ mà!"
Ẩn ý là: Dù em không thi đậu thì vẫn có gà ăn, gia đình đối tốt với em không phải vì thành tích mà vốn dĩ đã đối tốt với em rồi.
Sau đó cô bồi thêm một nhát dao: "Người chú nồng nặc mùi rượu, chắc hẳn cũng chuẩn bị đồ nhắm ngon lành để đón chị rồi, dù sao chị họ cũng thi được hạng bảy mà! Chỉ kém em có một chút xíu thôi."
Khương Phi nghe xong mặt mày xanh lét, lúc trước Khương Thanh Nhu khoe khoang đã khiến cô ta tức muốn thổ huyết nhưng khi cô nói toẹt thứ hạng của cô ta ra thì cô ta mới thực sự hoảng sợ.
Cô ta hận thù nhìn Khương Thanh Nhu một cái, chỉ mong cha say quá nghe không rõ, đừng để lọt tai lời Khương Thanh Nhu nói.
Khương Phi kéo Khương Nghĩa định đi vào nhà mình.
Khương Nghĩa lại hất tay Khương Phi ra, Khương Phi lảo đảo suýt ngã, Khương Thanh Nhu hét lên chạy tới đỡ nhưng dường như sức lực không đủ, tuy túm được vạt áo cô ta nhưng rất nhanh lại trượt đi.
Khương Phi cứ thế bị cha mình hất ngã xuống đất.
Khương Nghĩa chẳng thèm quan tâm đến Khương Phi, không thể tin nổi nhìn Khương Thanh Nhu: "Nhu Nhu, lời cháu vừa nói là thật sao?"
Khương Thanh Nhu vẻ mặt vô tội như thể làm sai chuyện gì đó nhìn Khương Phi: "Chị họ, chị chưa nói với chú à? Có phải em không nên nói không?"
Khương Phi vừa bò dậy, nghe Khương Thanh Nhu nói câu này chỉ hận không thể xé nát miệng cô ra.
Rõ ràng là cô cố ý!
Biểu cảm của Khương Phi lúc này khiến Khương Thanh Nhu rất hả hê.
Áy náy không? Nếu vô cớ đối xử với một cô gái nhỏ như vậy, Khương Thanh Nhu sẽ không làm được.
Nhưng đây là Khương Phi là Khương Phi từ nhỏ đã so bì, ngáng chân nguyên chủ là Khương Phi sau này sẽ khiến cả nhà Khương Thanh Nhu trở thành bia đỡ đạn.
Cho nên áy náy không?
Không!
Cực kỳ sảng khoái!
Khương Nghĩa lúc này cũng chẳng quan tâm gì nữa, túm lấy tay áo Khương Phi lôi về nhà, miệng còn hung hăng mắng:
"Tao nuôi mày đi học múa, mày lại chỉ lấy được cái hạng bảy về cho tao còn không bằng cả đứa vô dụng Khương Thanh Nhu này, mày về nhà giải thích rõ ràng cho tao!"
Giọng điệu ông ta cay độc như thể người ông ta đang lôi đi không phải con gái mình mà là kẻ thù.
Cuối cùng cũng lộ rõ bản chất.
Khương Phi cuối cùng không nhịn được khóc òa lên, cô ta vốn đã tính toán kỹ, về nhà sẽ rào trước đón sau rằng kỳ thi này khó thế nào sau đó mới nói ra thành tích của mình, cố gắng để ít bị mắng nhất.
Nhưng vạn lần không ngờ con nhỏ Khương Thanh Nhu kia lại nói toẹt ra hết!
Khương Phi quay đầu nhìn Khương Thanh Nhu với ánh mắt đầy hận thù.
Khương Thanh Nhu còn nở một nụ cười tiêu chuẩn, thanh thuần đáng yêu.
"Còn nhìn cái gì? Còn chê chưa đủ mất mặt hả?" Khương Nghĩa lại giật mạnh một cái, Khương Phi lảo đảo đi theo sau, nước mắt lưng tròng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!