Chương 15: Tình Yêu Vô Cớ, Vô Tư Và Vô Hạn

Khương Viễn vẫn không dám tin: "Nhu Nhu con nói thật à?"

Khương Thanh Nhu: "Thật hơn cả mặt trời mọc đằng đông ạ!"

"Không lừa bố mẹ chứ?" Tề Phương giọng yếu ớt hỏi.

Khương Thanh Nhu khoác tay Tề Phương nũng nịu nói: "Mẹ, mẹ còn không tin con sao?"

Tề Phương nhìn đôi mắt to long lanh của con gái, trong lòng bỗng nhiên tin tưởng, cười híp mắt ngẩng đầu nói với mọi người:

"Chắc chắn là thật rồi, Nhu Nhu không nói dối đâu, hồi trước con bé thi toán được sáu điểm chẳng phải cũng vui vẻ về báo cho chúng ta biết sao! Con bé sẽ không nói dối đâu!"

Khương Thanh Nhu: "..."

Vốn dĩ còn hơi im lặng nhưng sau sự im lặng đó lại nhanh chóng tràn ngập cảm động.

Trong thời học sinh ai ai cũng coi trọng điểm số, nguyên chủ dám đường hoàng kể thành tích thi cử của mình cho người nhà nghe như vậy, chẳng phải cũng chính vì được cưng chiều ra mặt sao?

Vì biết mình được yêu thương, biết mình sẽ không bị trừng phạt quá mức nên nguyên chủ tuy có chút vụng về nhưng chưa bao giờ giấu giếm điều gì, bởi vì cô ấy tự tin, dù cô ấy có thế nào thì gia đình vẫn luôn yêu thương cô ấy.

Khương Thanh Nhu rất ghen tị với tình yêu vô cớ, vô tư và vô hạn như vậy.

Bây giờ cô may mắn được nhận tình yêu này, cô càng quyết tâm phải bảo vệ gia đình mình thật tốt, thay cho nguyên chủ cũng thay cho chính mình.

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, nhà họ Khương bắt đầu vang lên tiếng reo hò, bát của Khương Thanh Nhu càng được gắp đầy thịt gà ăn không hết.

Cô nhìn bố mẹ và các anh trai vui vẻ, trong lòng cũng thấy vui lây từ tận đáy lòng.

Mọi người cười nói rôm rả, vô cùng náo nhiệt.

Khương Phi chính vào lúc này trở về.

Cô ta gần như là người về muộn nhất, không vì lý do gì khác, chỉ là không dám về nhà.

Khương Phi luôn được gia đình đặt kỳ vọng cao, quan trọng nhất là đứng đầu kỳ thi sát hạch sẽ có một khoản tiền thưởng năm đồng, mẹ cô ta đã sớm tính toán xem năm đồng này tiêu thế nào rồi.

Nhưng điểm của cô ta lại còn thấp hơn cả Khương Thanh Nhu.

Nghe thấy tiếng reo hò ở căn nhà bên kia, Khương Phi muốn chết quách đi cho xong, trong lòng càng ghen tị không chịu nổi.

Lúc cô ta đứng nhất gia đình cũng chưa từng vui mừng vì cô ta như thế, Khương Thanh Nhu chẳng qua gặp may chó ngáp phải ruồi được hạng năm cũng xứng sao?

Lúc đi ngang qua nhà Khương Thanh Nhu, cô ta còn ngửi thấy mùi gà hầm nồng nàn.

Lại còn hầm cả gà.

Nhà cô ta đến tết còn chưa chắc đã được ăn, chỉ vì ăn mừng nó qua kỳ thi sát hạch mà hầm cả gà sao?

Trong lòng Khương Phi càng không phục.

"Tiểu Phi?" Đang ôm nỗi ghen ghét trong lòng, có người gọi tên ngay trước mặt mà Khương Phi cũng không để ý, cứ thế đi thẳng về phía trước.

Người nọ một tay kéo cô ta lại: "Tiểu Phi, con về đúng lúc lắm, nhà thím con hầm gà đấy, con đi cùng bố sang xin một bát!"

Khương Phi suýt nữa thì hét lên, ngước mắt lên mới nhìn thấy người đàn ông gầy gò ốm yếu, miệng nồng nặc mùi rượu khó chịu.

Cô ta khó khăn gọi một tiếng: "Bố."

Nhớ lại lời ông ta vừa nói, Khương Phi theo bản năng từ chối: "Thôi đừng bố ạ, chỉ là một bát canh gà thôi mà? Thím sẽ không cho bố đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!