Gần như vừa gõ cửa thì bên trong đã vang lên một giọng nói khá vang: "Vào đi."
Hạ Vĩ vội vàng mở cửa bước vào.
Vệ thủ trưởng thấy là Hạ Vĩ liền vội vàng đặt tập tài liệu trong tay xuống hỏi: "Thế nào? Thằng nhóc Sầm Thời có vừa mắt ai không?"
Hạ Vĩ nhìn dáng vẻ thà bỏ công việc sang một bên cũng phải tìm đối tượng cho Sầm Đoàn trưởng của thủ trưởng, lập tức tỏ lòng kính nể.
Cậu ta thầm nghĩ, lần này mình coi như gánh vác trọng trách nặng nề rồi.
Nếu nói trước khi vào còn chút do dự thì bây giờ Hạ Vĩ có thể nói là không chút do dự nào nữa, mở miệng là bắt đầu thao thao bất tuyệt:
"Thủ trưởng, ngài không biết đâu, buổi sát hạch hôm nay Sầm Đoàn trưởng về cơ bản là ngủ từ đầu đến cuối, đó là không hứng thú với bất kỳ ai, đừng nói là mí mắt, ngay cả tư thế ngủ cũng không động đậy chút nào..."
Vệ thủ trưởng nghe đến đây thì lạnh toát nửa cõi lòng, ông xua tay, giọng nói bỗng chốc như già đi vài tuổi:
"Được rồi được rồi, cậu đừng nói nữa, tôi hiểu rồi, thằng nhóc đó, nó cố tình không chịu tìm đối tượng! Ôi, tôi biết ăn nói sao với bố mẹ đã khuất của nó đây."
Bố mẹ Sầm Thời là đồng đội thời trẻ của Vệ thủ trưởng, có ơn cứu mạng với Vệ thủ trưởng, sau này hai vợ chồng mất vì tai nạn máy bay, Vệ thủ trưởng đã chủ động nhận Sầm Thời làm con nuôi.
Chỉ là lúc đó Sầm Thời đã lớn cũng có chủ kiến riêng, sau đó anh một lòng nhập ngũ, đừng nói Vệ thủ trưởng, mười con trâu cũng không kéo lại được.
Còn cố tình chọn vùng Tây Bắc xa xôi, có ý muốn tách khỏi mạng lưới quan hệ của Vệ thủ trưởng.
Bây giờ cũng coi như vinh quang trở về, tạo dựng được một vùng trời riêng.
Nhưng chính vấn đề hôn nhân này lại trở thành nỗi lo lắng, nút thắt trong lòng Vệ thủ trưởng.
Hạ Vĩ vội nói: "Thủ trưởng, tôi còn chưa nói hết mà! Đang nói đến đoạn gay cấn..."
Vệ thủ trưởng nói: "Nhưng tôi không muốn nghe số mấy số mấy nhảy thế nào đâu."
Cái cậu Hạ Vĩ này, thật sự là lải nhải, mỗi lần báo cáo việc gì cũng phải nói cả tràng giang đại hải.
Cũng tại không có người dùng, chỉ có Hạ Vĩ và Sầm Thời quan hệ tốt một chút, nếu không Vệ thủ trưởng nhìn thấy Hạ Vĩ cứ như Tôn Ngộ Không gặp Đường Tăng vậy.
Đau đầu!
Hạ Vĩ thấy vẻ mặt dần mất kiên nhẫn của Vệ thủ trưởng thì bĩu môi, đi thẳng vào vấn đề: "Sau đó có một cô gái tên Khương Thanh Nhu lên sân khấu, đoàn trưởng không những xem cô ấy biểu diễn mà còn cười nữa..."
"Thật sao?" Vệ thủ trưởng phấn khích đứng bật dậy, mắt sáng rực nhìn Hạ Vĩ.
Hạ Vĩ có chút ngại ngùng gật đầu: "Tôi nào dám lừa ngài, hơn nữa, đoàn trưởng còn cho Khương Thanh Nhu một cơ hội thể hiện lại nữa đấy! Điều này chẳng phải chứng minh càng không bình thường sao!"
Thực ra trong lòng cậu ta hoảng lắm, tâm tư Sầm Đoàn trưởng, ai mà đoán được.
Nhưng tâm tư Vệ thủ trưởng thì cậu ta đoán chuẩn, đấy, Vệ thủ trưởng bây giờ mặt mày cười như hoa nở rồi kìa.
Vệ thủ trưởng gật đầu: "Khá lắm, vậy Sầm Thời chắc chắn là chấm cô gái đó rồi, đúng rồi, tên là gì nhỉ? Khương Thanh Nhu?"
Hạ Vĩ nói: "Vâng, Khương Thanh Nhu, cô gái này người cũng như tên, trông vừa thanh thuần vừa dịu dàng!"
Nói xong cậu ta thầm nghĩ, hóa ra đoàn trưởng thích kiểu này.
Hèn chi trước đó đám nữ binh cá tính mà Vệ thủ trưởng giới thiệu cho đoàn trưởng anh đều không thích.
Vệ thủ trưởng chốt hạ: "Cậu đi điều tra thành phần gia đình của đồng chí Khương Thanh Nhu kia xem, chỉ cần là con nhà trong sạch là được, những cái khác không yêu cầu."
Chỉ cần là một cô gái đàng hoàng là đủ rồi, Vệ thủ trưởng đâu còn dám đưa ra yêu cầu gì khác?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!