Chương 11: Đoàn Trưởng Mặt Lạnh Hôm Nay Cười Hai Lần

Sao lại là người đàn ông của nữ chính chứ? Cực phẩm như thế này, cô cũng muốn có một người nha!

Nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, nếu cô nhớ không nhầm thì khi câu chuyện phát triển đến đây, Khương Phi đã chinh phục được một nửa nam chính rồi.

Tranh giành sự nghiệp với người ta thì cô sẵn lòng, chứ tranh giành đàn ông thì cô thật sự không có hứng thú gì.

Hơn nữa đàn ông nhiều như vậy... Nhưng người này đúng là đẹp trai thật! Nhất là cảm giác khi ôm eo anh vừa nãy, Khương Thanh Nhu vẫn nhớ như in.

Xúc cảm tuyệt vời đó khiến cô vừa rồi hiếm hoi chuyển sự chú ý khỏi con chuột.

Có thể tưởng tượng được là c** q**n áo ra, tuyệt đối là cực phẩm.

Chỉ là vừa nghĩ đến việc trong tương lai người này sẽ bị Khương Phi lợi dụng đến mức xoay như chong chóng, trong mắt Khương Thanh Nhu lại hiện lên vài phần thương hại.

Mặt thì đỉnh, IQ thì chạm sàn.

Nhưng dù sao người ta cũng đã cứu cô, cô nhỏ giọng nói: "Xin lỗi nhé, vừa nãy tôi sợ quá."

Trên mặt Khương Thanh Nhu cố ý lộ ra vài phần yếu đuối dè dặt, đôi mắt to vì vừa khóc xong nhìn thật đáng thương, mái tóc đen xõa sau lưng, càng làm tôn lên khuôn mặt trái xoan trắng ngần, bàn tay nhỏ bé cầm chiếc túi lớn, nhìn là biết bộ đồ múa vừa thay ra.

Sầm Thời nhả ra một ngụm khói, giọng nói còn nhạt hơn cả khí chất: "Không sao."

Anh nhìn bộ dạng này của cô, trong lòng chỉ cảm thấy sao bây giờ lại giống con sâu đáng thương thế này?

Chuột đáng sợ đến thế sao, nếu anh nói với cô hồi đó làm nhiệm vụ trên núi để đỡ đói anh còn nướng chuột ăn thì sao nhỉ?

Hơn nữa sao ánh mắt người phụ nữ này nhìn anh cứ thay đổi liên tục thế? Cô dường như đang, thương hại anh? Lúc trên sân khấu cũng vậy.

Rốt cuộc thương hại anh cái gì? Sầm Thời không khỏi nảy sinh vài phần tò mò về Khương Thanh Nhu.

Chuyển mắt Sầm Thời thấy Khương Thanh Nhu phẩy phẩy làn khói trước mặt, ngón tay dài bóp một cái, dập tắt điếu thuốc.

Hành động này ngược lại khiến anh có thêm vài phần thiện cảm trong lòng Khương Thanh Nhu, lúc cô đọc kịch bản thấy nói nam chính khá có thành kiến với cô.

Bây giờ nghĩ lại, hình như người cũng không tệ? Chẳng lẽ cô nhớ nhầm tình tiết? Người này có phải vẫn chưa bị Khương Phi chinh phục không?

Nghĩ đến đây, trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh vài ý đồ đen tối với người trước mặt.

Chỉ là giây tiếp theo đã bị cô dập tắt.

Không thể nhớ nhầm được, chuyện đổi đề thi chính là nam chính tiết lộ cho Khương Phi nên Khương Phi trong kịch bản mới đạt điểm cao giành hạng nhất.

Hơn nữa người này sau này sẽ giúp nữ chính đối phó với cô!

Nghĩ đến đây ánh mắt Khương Thanh Nhu lộ ra vài phần phản cảm nhưng dù sao chuyện cũng chưa xảy ra, cô lại nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường.

Cứ chú ý quan sát trước đã, tốt nhất đừng để người này bị Khương Phi hoàn toàn chinh phục, nếu không cuối cùng người xui xẻo là cô.

Vũ Tư Minh là một trong những người có tiếng nói nhất nhì đoàn văn công, nếu anh ta có ý đồ, Khương Thanh Nhu sẽ khó lòng sống nổi trong đoàn văn công.

Nói không chừng còn bị đuổi đi xuống nông thôn.

Cô không muốn đâu!

Khương Thanh Nhu vội vàng nở một nụ cười thật tươi: "Hôm nay cảm ơn Vũ đạo diễn, vậy sau này xin Vũ đạo diễn giúp đỡ nhiều hơn, bây giờ muộn rồi, tôi về trước đây!"

Tuy cô muốn tạo thiện cảm nhưng chuyện không thể vội, cứ để lại ấn tượng tốt trước đã.

Lông mày Sầm Thời hơi nhíu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!