Chương 10: Cô Gái Nhỏ Hơn Anh Tròn Năm Tuổi

Kết quả cuối cùng được công bố ngay sau khi phần thi kết thúc.

Có hai tin tức làm chấn động cả hội trường.

Một là Khương Phi, người luôn đứng đầu lại bất ngờ chỉ xếp thứ bảy.

Tin còn lại là Khương Thanh Nhu đã giành được suất vào đoàn văn công với vị trí thứ năm.

Những người trúng tuyển khác đều là những hạt giống xuất sắc trong đội múa cũng không có gì quá bất ngờ.

Trong khi mọi người đang chúc mừng nhau cũng có không ít người thi trượt đang khóc lóc sụt sùi, trong đó có cả Tần Lộ Lộ.

Cô ta vừa khóc vừa chửi: "Chắc chắn là Khương Thanh Nhu đi cửa sau, nếu không làm sao cô ta có thể giỏi hơn tôi được?"

Mọi người nhìn cô ta, im lặng không nói gì.

Vừa rồi là ai còn bám riết lấy Khương Thanh Nhu? Là ai còn ở đó rối rít cảm ơn Khương Thanh Nhu?

Tuy nhiên, nói Tần Lộ Lộ may mắn thì cũng đúng, cô ta coi như đã phát huy vượt mức bình thường, trước giờ cô ta chưa từng đạt điểm cao như vậy.

Nói cô ta xui xẻo thì... cô ta xếp thứ mười một.

Đoàn văn công chỉ tuyển có mười người, lấy đâu ra chỗ cho cô ta?

Còn một người nữa cũng khóc rất thương tâm.

Là Khương Phi.

Cô ta khóc như hoa lê dính hạt mưa, đôi vai gầy guộc run lên bần bật như thể giây tiếp theo sẽ ngất đi vậy.

Nếu là trước đây mọi người thấy Khương Phi khóc, chắc chắn đã xúm lại an ủi rồi.

Nhưng bây giờ... thứ nhất là vừa mới xảy ra chuyện kia, hình tượng của Khương Phi lập tức có chút sụt giảm.

Thứ hai là bao nhiêu người thi trượt còn chưa khóc đâu.

Một mình cô ta khóc lóc sụt sùi thì tính là cái gì?

Ngay cả Triệu Tiểu Chi cũng chỉ lo lắng cho vấn đề xuống nông thôn của mình, chẳng thèm quan tâm đến Khương Phi.

Ngược lại có vài người tò mò về Khương Thanh Nhu.

Nhưng trong cả hội trường này, làm gì còn bóng dáng của Khương Thanh Nhu nữa?

Khương Thanh Nhu đã thay quần áo của mình, vui vẻ đi về nhà rồi, cô mặc một chiếc áo bông màu xanh lam, quần dài màu đen, kết hợp với đôi giày da nhỏ anh cả vừa tặng, lớp trang điểm trên mặt vẫn chưa tẩy đi, đi đến đâu cũng là một cảnh đẹp.

Lúc đi ngang qua sảnh trước, người bên cạnh còn huých vào khuỷu tay Vũ Tư Minh, cười nói: "Này, cô gái kia trúng tuyển rồi, sau này đoàn văn công chúng ta có trụ cột rồi."

Xinh đẹp như vậy, không làm trụ cột thì phí quá?

Vũ Tư Minh giấu đi vẻ kinh ngạc trong mắt, cúi đầu: "Nhảy tốt rồi hãy nói."

Đang thu dọn đồ đạc, viên sĩ quan nhỏ phía sau bỗng nhiên hét lên: "Có ai thấy Sầm Đoàn trưởng đâu không? Anh ấy đi đâu rồi?!"

Thoáng chốc Sầm Đoàn trưởng đã biến mất tăm, làm cậu ta cuống cuồng cả lên, nhiệm vụ lãnh đạo giao cậu ta còn chưa hoàn thành mà!

Ví dụ như hỏi xem Đoàn trưởng có hứng thú với ai chẳng hạn.

Vũ Tư Minh không nhịn được quay đầu trêu chọc: "Đội trưởng Hạ, anh trông chừng được đoàn trưởng của các anh từ bao giờ thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!